Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3179 lượt.
sơn động hoàn toán biến mất. Sau khi thoát khỏi nghịch cảnh, người với người lại như lúc đầu.
Loại cảm giác này, Nam Dạ Tước không thích.
Anh dùng sức vỗ xuống lần nữa ” Lại đây.”
Tiếng điện thoại vang lên, Dung Ân nghĩ điện thoại sau khi vào nước sẽ hư. Cô nhìn xuống màn hình, là Diêm Việt.
Nam Dạ Tước đã nghiêng người đứng lên, kéo tay cô đến trước giường bệnh, sau khi Dung Ân từ chối cuộc gọi, bị Nam Dạ Tước ấn xuống bên người anh.
“Điện thoại của ai?”
Cô nắm chặt điện thoại trong tay, đặt ở trước ngực, quay lưng về phía anh, “Lý Hủy, cô ấy thấy tôi không về khách sạn, lo lắng.”
Nam Dạ Tước nằm nghiêng, sức nặng toàn bộ đè lên nữa người bên phải, Dung Ân nhận thấy người sau lưng không được tự nhiên, liền mở miệng hỏi, ” Tay anh có sao không?”
” May mắn Lí Hàng tới kịp lúc.”
” Đối với người bên cạnh anh, anh đều tín nhiệm như vậy sao?” Dung Ân xoay người, lờ đi ánh mắt của anh.
Nam Dạ Tước cười cười, rất nhiều việc, anh có nói, Dung Ân cũng sẽ không hiểu, ” Mạng Lí Hàng là của tôi.”
Trong đầu, nhớ lại ánh mắt cô đơn lạnh lẽo kia, cô thật sự, chưa bao giờ gặp qua một ánh mắt khó hiểu như vậy, thấy cô ngần ngơ, Nam Dạ Tước nhẹ khép mắt xuống, ” Nghĩ cái gì mà ngơ ngẩn như vậy?”
Dung Ân nhìn trên miệng vết thương của anh, ” Tôi nghĩ chúng ta du lịch lần này, thật là kinh động lòng người.”
Nam Dạ Tước cười yếu ớt, cằm cúi nhẹ, môi mỏng hôn lên trán Dung Ân, cô giống như bị bỏng dường như lùi lại trốn tránh.
Khóe miệng Nam Dạ Tước đang cười bỗng khựng lại, ánh mắt lạnh lùng chậm rãi nhìn xuống, trong mắt anh, hành động này của Dung Ân, đã có cảm giác qua cầu rút ván ” Bây giờ muốn thối lui?”
Ở trong sơn động, cô quả thật đem Nam Dạ Tước trở thành người duy nhất để dựa vào, khi người ta đối mặt với cái chết, luôn yếu ớt như vậy, tình cảm xuất hiện lúc đó, Dung Ân cũng không có nghĩ nhiều, thuận theo tự nhiên ỷ lại vào anh.
“Sáng sớm nay, chúng ta trở về.”
“Nhanh vậy sao?”
Nam Dạ Tước nhắm hai mắt , thuốc tê dần dần tản đi, anh không còn khí lực cùng Dung Ân dong dài nữa, một mình đi ra, liền dẫn theo Lí Hàng, nơi này khẳng định không thể ở lâu.
Sáng sớm, Dung Ân chợp mắt một lúc, lúc cô tỉnh lại Nam Dạ Tước vẫn còn ngủ, chân mày nhăn nhó, dường như vết thương trên tay phát tác.
Dung Ân dè dặt đứng dậy, cố gắng không đánh thức anh, vừa mới đem cái chăn bị đá xuống giường đắp lên trên người Nam Dạ Tước, cửa phòng bệnh nhẹ nhàng mở ra. Y ta lấy khẩu trang che hết mặt đi vào, chỉ lộ ra hai ánh mắt, cô đứng ở cửa, liền tiến lên.
” Thuốc tê của anh ta dường như đã hết.” Y tá quan sát bình truyền dịch, cầm ống tiêm, ” Tiêm một mũi, sẽ không sao.”
Dung Ân đi đến mép giường, định đánh thức Nam Dạ Tước.
” Không cần.” y tá nhẹ giọng ngăn cản, ” Chỉ là chút thuốc giảm đau.”
Dung Ân thấy anh thật sự khó chịu, liền không nghĩ nhiều, y tá vén tay áo Nam Dạ Tước, tìm chính xác mạch máu, them thuốc trong ống đẩy mạnh vào người anh.
Nam Dạ Tước như trước không có phản ứng, dường như ngủ say, y tá tiêm xong, cũng không rời đi, mà đứng bên cạnh giường.
Không lâu sau, cơ thể Nam Dạ Tước liền phản ứng thuốc mãnh liệt, thần sắc anh trông càng thống khổ, lại như thế nào đều không mở được mắt, làn da chuyển sang xanh mét, hơi thở dồn dập, gấp gáp.
Dung Ân thấy vậy, bước lên phía trước, nhìn về y tá cầu cứu, ” Tai sao lại như vậy? Cô mau tới xem đi.”
Y tá đem dụng cụ để lên bàn, đới với phản ứng của cô dường như hờ hững, Dung Ân cảm thấy có gì đó không đúng, vội đứng dậy định ấn đèn báo hiệu trên đầu Nam Dạ Tước, cũng không ngờ, cổ tay lại bị giữ chặt.
” Cô rốt cục là ai?”
Y tá không trả lời, tay cô rất khỏe, thoáng cái đã kéo Dung Ân ra ngoài rất xa, ” Tôi khuyên cô, đừng làm hỏng việc.”
Trên giường bệnh, Nam Dạ Tước phản ứng ngày càng mãnh liệt, Dung Ân gấp đến độ mồ hôi nhễ nhại, cô cố bình tĩnh hy vọng có thể nghỉ ra được cách gì.
Y tá xem mắt của anh, xác định anh không tỉnh lại, mới nói, “Tôi là được lệnh, Diêm thiếu sai tôi nói với cô, không lâu sau, sẽ làm cô trở lại bên anh ta.”
Diêm thiếu, Diêm Việt!
Dung Ân trong lòng bỗng dưng lạnh lại, như rợi mạnh từ trong đám mây, chân cô mềm nhũn, ngơ ngác ngồi ở mép giường.
” Cho nên, cô chắc chắn là người bên chúng ta.” Y tá đi đến bên người Dung Ân, cầm hai điện thoại đặt đầu giường để vào trong, lại lấy gì đó dán lên đèn báo hiệu.
Sắp xếp thỏa đáng, liền cầm đồ ra khỏi.
“Nam Dạ Tước——–” Dung Ân khẽ đẩy anh, lại phát hiện anh khớp hàm ngậm chặt, cực kì khó chịu, đèn báo hiệu ấn không hề phản ứng, cô vội vàng chạy ra cửa, kéo vài cái không được, cửa đã bị khóa trái.
Dung Ân kiễng mũi chân, xuyên thấu qua kính nhìn xung quanh, ” Cứu mạng, cứu mạng——-”
Hô vài tiếng, cách âm cửa này vô cùng tốt, Dung Ân đập vài cái, lực trong tay yếu ớt dần, nếu Nam Dạ Tước vô sự, một khi truy đến cùng, một ngày nào đó sẽ điều tra ra Diêm Việt, với tính tình của anh, chắc chắn sẽ xử lý tàn nhẫn. Dung Ân xiết chặt nắm tay, xoay người sang chỗ khác.
Trên giường bệnh, nam nhân thống khổ rê