Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3178 lượt.

n rĩ, Dung Ân thầm cắn chặt răng, không chút do dự nhảy lên cửa”Cứu mạng……”
Cả bàn tay sưng phồng, đỏ đến nổi có thể chảy máu.
Cô không hề thấy đau, dùng sức lôi kéo cửa, đập vào cánh cửa, sau một lúc, mới nghe có tiếng chân, Dung Ân mừng rỡ, mới vừa kiễng mũi chân, liền thấy Hạ Phi Vũ ngoài cửa.
Đối phương hiển nhiên cũng thấy được dung ân, ở trên cửa vỗ hai cái, ý bảo cô mở cửa. Dung ân một tay chỉ phía sau, hạ phi vũ thấy thế, theo tay cô nhìn vào đi, nữ nhân thần sắc tức thì biến đổi, vội xoay người đi kêu bác sĩ.
Rất nhiều tiếng bước chân đi tới, Lí Hàng dẫn đầu đá văng cửa. Ngay sau đó, Bác sĩ và y tá vào chật cả phòng bệnh, ba chân bốn cẳng đem Nam Dạ Tước ra khỏi phòng bệnh.
Biến cố tới nhanh như vậy, Dung Ân đứng ở trong phòng , chỉ cảm thấy như là dư thừa, bị đẩy đến đẩy lui, khi cô phản ứng lại, trong phòng bệnh chỉ còn lại có cô cùng Hạ Phi Vũ.
“Dung Ân, lại là cô.”
Cô muốn ra ngoài, liền bị ngăn lại, “Vì sao mồi lần cô ở cùng anh ấy một mình, sẽ có chuyện ngoài ý muốn?”
“Cô muốn nói gì?”
Hạ Phi Vũ tay nắm chặt túi, lo lắng trên mặt vẫn chưa tan, vừa rồi vẻ mặt chăm chú của bác sĩ y tá động tác dồn dập, Nam Dạ Tước lại bị đẩy vào phòng cấp cứu.
Trong lòng Dung Ân cũng sốt ruột, cô vội vàng đi ra ngoài, trên cái ghế mới ngồi cách đây không lâu, Lí Hàng cúi đầu, đèn cấp cứu lại sáng lên lần nữa.
Bỗng nhiên phát hiện yết hầu chua xót, đáy mắt căng ra ê ầm, muốn khóc, tiếng gót giày lanh lảnh phía sau, ánh mắt Hạ Phi Vũ đỏ hoe, ngồi bên ghế dài bên kia.
Thời gian lần này, lâu hơn trước rất nhiều, trên hành lang, y tá lo lắng đi ra, Lí Hàng vội đứng dậy, “Người ở bên trong ra sao?”
“Lúc ấy là ai ở trong phòng?”
Dung Ân hai nắm tay nắm chặt, “Là tôi.”
” Người bệnh bị tiêm Angel-beat, hiện tại, đang toàn lực cứu giúp.”Nói xong vội vã rời đi.
“Angel-beat?” trên gương mặt lãnh đạm của Lí Hàng, xuất hiện một chút kinh hoàng, Hạ Phi Vũ ý thức rằng đây không đơn giản là phản ứng của thuốc bình thường “Angel-beat là cái gì?”
Lí Hàng dường như là ngã xuống ghế, phản ứng của anh ta như vậy, đột nhiên làm tim Dung Ân chết đứng, hai tay bóp trán, sau một hồi, lấy điện thoại ra, thấp giọng phân phó gì đó.
“Dung Ân, thuốc kia là ai tiêm vào?” Vấn đề rốt cục cũng bị phơi bày.
Lí Hàng thu điện thoại lại, hai mắt nhìn cô, Hạ Phi Vũ thấy cô không nói gì, ngữ khí càng gay gắt “Có phải là cô không? Cô rốt cục muốn làm gì anh ấy?”
“Không phải tôi.” Dung Ân nóng lòng cãi cọ, “Là một y tá.”
“Y tá?” Hạ Phi Vũ hỏi lại, “Dáng vẻ như thế nào?”
Dung Ân mi mắt hạ xuống, “Cô ta đeo khẩu trang, tôi không thấy nổi diện mạo.”
“Nói cách khác, y tá đó chỉ một mình cô thấy?”
“Phi Vũ”, Lí Hàng im lặng bên cạnh khô để ý tới biển cấm thuốc lá, châm một điếu thuốc, “Tước thiếu không có đi ra trước, không ai biết trong phòng đã xảy ra cái gì, chuyện này, tôi sẽ xử lý.”
“Lí Hàng”? Hạ Phi Vũ không nghĩ rằng, anh ta sẽ giúp Dung Ân, lúc này liền đạp mạnh chân, ngồi trở lại trên ghế.
Nam nhân rút điếu thuốc, đôi mắt thản nhiên theo môi mỏng nhẹ hé mở phiêu dật đi, đối diện, Dung Ân cúi đầu, tóc che khuất mặt, trên hành lang, ngọn đèn
Nam nhân rút điếu thuốc, đôi mắt thản nhiên theo môi mỏng nhẹ hé mở phiêu dật đi, đối diện, Dung Ân cúi đầu, tóc che khuất mặt, trên hành lang, ngọn đèn chùm chiếu xuống bao kín một vòng, đem thân cô gầy yếu nhốt chặt trong đó.
Dung Ân rất mệt, hai tay che mặt, bỗng nhiên cảm thấy bất lực.
Nam Dạ Tước là ở trong tình trạng không ý thức bị bơm thuốc vào, lời của cô, anh không hẳn sẽ tin, vả lại, y tá đó một khi bị bắt nhất định sẽ liên lụy đến Diêm Việt.
Mọi chuyện bắt đầu mâu thuẫn, Dung Ân đầu đau muốn nổ tung, côôm lấy đầu, thân thể cuộn lại chặt chẽ.
Đèn cấp cứu từ đầu đến cuối vẫn sáng, bác sĩ, y tá rara vào vào, lúc Lí Hàng lại hỏi, bọn họ không muốn giải thích nhiều, mà tranh thủ từng giây từng phút.
Không khí, trong nháy mắt đã trỡ nên vô cùng ngột ngạt.
Khi tới 12h trưa, hai người đan ông đứng canh giữ trước phòng bệnh của Nam Dạ Tước, bất luận ai muốn đến gần, ngay cả bác sĩ , y tá cũng bị chặn ngoài cửa.
Cửa phòng cấp cứu cũng có mấy người, người ngồi bên cạnh Lí Hàng, Dung Ân nhận ra đó là A Nguyên.
Hai người cúi đầu, hẳn là đang thương lượng gì đó, sắc mặt mỗi người đều rất chăm chú, càng làm cho Dung Ân xác định, Angel-beat, không hề vô hại như cái tên.
Bầu trời, ở trong chờ đợi, lo lắng dần dần tối lại, Dung Ân đứng dậy đi lại trước cửa sổ tầng trệt, ánh nắng chiều, từng tảng lớn nhuộm đẫm một khoảng không.
Nam Dạ Tước.
Dung Ân lẩm nhẩm trong đầu, anh nhất định phải khỏe lại, bao nhiêu khó khăn nguy hiểm như vậy đều xảy ra ở đây, đây là lần đều tiên anh cùng cô đi ra ngoài,…..
Khóe mắt, trực trào khóc, trước đây, cô đối với anh đầy bất mạn, cùng với Nam Dạ Tước làm ra rất nhiều chuyện, đến bây giờ, đầu trở nên nhỏ nhặt không đáng nói.
“Tước, Tước—-”
Phía sau, Hạ Phi Vũ kích động kêu to, Dung Ân vội xoay người, chỉ thấy Nam Dạ Tước bị đẩy ra, Lí Hàng cùng A Nguyên ngay lập tức hộ t