Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/764 lượt.
ô Duyệt Duyệt đến văn phòng, trong lòng băn khoăn không biết có nên nhắc Shelly gửi thư cho mình hay không thì không thấy bóng dáng Shelly đâu, hỏi mấy người trong phòng Quản lý hợp đồng, chỉ có Vu Tiểu Giai nói là Shelly đã đi họp, còn họp ở đâu thì cô ta cũng không biết.
Tô Duyệt Duyệt đến phòng họp tìm một lượt nhưng cũng không thấy, nghĩ đến việc ngày mai đã phải đi Bắc Kinh, bèn lập tức sắp xếp công việc. Hỏi Tiểu Ngô đã nhận được bảng liệt kê mà bộ phận Dịch vụ thẩm định hay chưa, Tiểu Ngô bảo chưa, Tô Duyệt Duyệt không yên tâm, lại hỏi May bên bộ phận Dịch vụ nhưng May không nghe máy, sau đó mới biết May đang đi công tác ở Hàng Châu, mọi việc trong công ty liên quan tới bộ phận Dịch vụ đều do sinh viên thực tập Tiểu Diệp giải quyết. Tiểu Diệp đang là sinh viên năm cuối, nghe nói là người nhà của Giám đốc bộ phận Tài chính, vì vậy cô ta mới dễ dàng được nhận vào công ty thực tập. Trước đây khi Tô Duyệt Duyệt còn làm việc ở công ty tư nhân, cô đã rất quen với sự chuyên quyền của “mạng lưới thân thích”, vì vậy khi gặp Tiểu Diệp, cô cũng nói năng rất ôn hòa và cẩn thận. May mà Tiểu Diệp là một cô gái rất nhiệt tình, nói năng nhẹ nhàng, thân thiện, thấy Tô Duyệt Duyệt đến hỏi mình liền nhanh chóng đáp ứng tốt nhất yêu cầu của Tô Duyệt Duyệt, còn về chuyện việc nào cần gấp, việc nào làm từ từ thì bản thân cô ta cũng không được rõ. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, dù sao cô cũng là chuyên viên Quản lý hợp đồng chứ không phải chuyên viên Kiểm soát hợp đồng, chỉ khác nhau bởi hai chữ thôi, Tiểu Ngô mới là người thẩm định bảng liệt kê rồi đưa cho cô.
Khi Tô Duyệt Duyệt ôm một tập tài liệu đi từ phòng Dịch vụ về giao cho Tiểu Ngô, Tiểu Ngô có vẻ hơi tức giận, cô đồng nghiệp “bốn mắt” này thật không hiểu đạo lý làm việc, ngay cả bộ phận Phục vụ “Thượng Đế” cũng chẳng bắt mình phải thẩm định gấp rút như vậy, thế mà tên “thái giám” Tô Duyệt Duyệt này giỏi thật, dám ôm cả một đống tài liệu về đây bắt mình phải làm. Tiểu Ngô tức nghẹn họng nhưng vẫn cứ cười xòa nói “cảm ơn” Tô Duyệt Duyệt, thầm nghĩ chẳng phải người ta có lòng tốt hay sao? Có điều, lòng tốt hơi quá đà, hôm nay đang có rất nhiều chương trình mua sắm online giảm giá, mình đang định tăm tia vài thứ, giờ bị cô ta mang một đống tài liệu đập vào mặt thế này, mà thôi kệ đi, đằng nào thì cũng bị kéo xuống nước rồi, có ướt cũng chẳng sao.
“Sue.”
Tô Duyệt Duyệt đang định cầm đơn xin đi công tác tới phòng Hành chính thì nghe thấy Tiểu Ngô gọi giật lại.
“Liệu có trở thành A Kiều ở trong Kim Ốc[1'> không nhỉ?”
[1'> Kim ốc: một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng ở Trung Quốc. A Kiều là Trần A Kiều, nhân vật nữ chính có số phận hẩm hiu.
“Không biết.”
“Còn không mau gọi điện tới Bắc Kinh hỏi rõ xem sao.”
“Đúng thế!”
…
Tô Duyệt Duyệt không nghe thấy gì cả, cô chỉ chuyên tâm cầm tờ đơn xin đi công tác đứng đợi ở bên ngoài cửa phòng Hành chính, Hành chính là một bộ phận đặc biệt của công ty, mọi nhân vật cấp cao đều ở đây, mặc dù công việc của họ không liên quan đến hoạt động của công ty, nhưng hằng ngày phải giải quyết vô số các loại đơn từ khác nhau. Bất kể là giám đốc bộ phận hay nhân viên bình thường, lúc nào cũng phải vui vẻ tươi cười với bộ phận Hành chính.
“Joyce, đây là đơn xin công tác của tôi.”
Joyce là người phụ trác vé máy bay và khách sạn trong bộ phận Hành chính, công việc của cô ta rất nhàn rỗi, không cần động não quá nhiều nhưng cho dù như vậy, cô ta cũng là nghiên cứu sinh tốt nghiệp một trường đại học danh giá, không những vậy, cô ta cũng phải đạt tiêu chí “ngoại hình chuẩn” mới được tuyển vào đây.
Cần biết rằng, hằng năm có không ít cô gái ban đầu phải làm công việc thấp kém trong bộ phận Hành chính này, nhưng sau đó lại được lên làm thư ký riêng cho lãnh đạo chóp bu hoặc lãnh đạo của các chi nhánh khác. Công ty này mặc dù còn rất nhiều việc Tô Duyệt Duyệt chưa hiểu biết hết nhưng cái “tổ phượng hoàng kỳ lạ” này, từ lâu Vu Tiểu Giai đã nói cho cô và Như An Tâm biết rồi.
Joyce đặt chiếc gương trên tay xuống, ngẩng đầu nhìn Tô Duyệt Duyệt, cầm lấy đơn, liếc qua một cái, mặt lạnh tanh trả lại ngay: “Phần trên không có phê chuẩn của lãnh đạo, tôi không thể đặt vé máy bay và khách sạn cho cô được.”
“Kevin đi công tác rồi, tôi lại không liên lạc được với Shelly, ngày mai tôi đã phải lên đường rồi, nếu không đặt e rằng sẽ không kịp mất.”
“Ngày mai lên đường, bây giờ mới mang đến đâysao? Bộ phận Quản lý hợp đồng xưa nay đâu có làm ăn tắc trách như vậy chứ?” Joyce cằn nhằn mấy câu nhưng trong đầu đã tính toán, vị trí của bộ phận Quản lý hợp đồng không hề thấp, đặc biệt là vị giám đốc đẹp trai tên Tống Dật Tuấn đó lại như cá gặp nước trong JSCT, điều quan trọng nhất là anh ta có “kháo sơn” vô cùng vững chắc, nếu cố tình làm khó cho cô gái tên Tô Duyệt Duyệt này, con đường trải thảm đỏ của mình sau này tất sẽ gặp khó khăn. Khẽ thở dài một tiếng, Joyce nhấc điện thoại gọi cho Shelly, sau khi nghe điện, sắc mặt cứng nhắc khó coi lúc nãy lập tức trở nên vui vẻ lạ thường.
Tô Duyệt Duyệt nhìn bộ mặt xinh đẹp biến đổi nhanh chóng đó