80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/778 lượt.

lách tách trên bàn phím, Doanh Thiệu Kiệt đã đoán ra mọi chuyện, lập tức nói: “Khách sạn ở Bắc Kinh để tôi lo, Bồn tắm nhỏ tôi sẽ nhờ bạn trông hộ một ngày, sau đó tôi sẽ đưa về nhà chăm sóc. Còn công việc cô, cô không phải lo.”
“Anh nói gì?”
Tô Duyệt Duyệt sợ mọi người nhìn thấy mình khóc lóc ủy mị trước công việc không mấy áp lực này nên đã đặt điện thoại xuống bàn, đưa tay lau nước mắt, đến khi nhấc điện thoại lên thì Doanh Thiệu Kiệt đã nói xong.
“Tôi nói, cô còn có, còn có tôi.”
Doanh Thiệu Kiệt vốn chỉ định nói ngắn gọn, nhưng câu này nói ra lại dài dằng dặc, và cũng chẳng biết tại sao lại nói ra lời này, nhưng người nói vô ý, người nghe lại dậy sóng trong lòng.
Anh ta nói vậy là có ý gì?
Tô Duyệt Duyệt quệt nhẹ đầu mũi, nói: “Tôi bận rồi, anh cũng làm việc của anh đi.”
Doanh Thiệu Kiệt tự biết mình đã nói lỡ lời, “ừ” một tiếng đồng ý, thấy Tô Duyệt Duyệt cúp máy thì nhìn điện thoại một lúc. Cô gái ngốc nghếch này chắc chắn đã bị người trong JSTC bắt nạt rồi. Lúc trước đã nhắc nhở cô ấy phải yêu cẩu Shelly gửi thư xác nhận, cũng không biết cô ấy đã nhận được bức thư đó hay chưa. Rõ ràng đặt phòng khách sạn là việc của bộ phận Hành chính, sao bây giờ lại trở thành việc của cô ấy chứ? Còn về chuyến công tác Bắc Kinh, phải đến tám phần là cô ấy bị người ta ép đi.
Hôm nay anh đã đợi ở nhà ăn rất lâu mà vẫn chưa gặp được cô, một rưỡi rồi mà vẫn không thấy cô xuất hiện, lòng nghĩ liệu có phải cô đã ăn rồi không? Có điều không ăn cơm ở nhà ăn mà lại ăn ở nơi khác có vẻ không phải là tác phong của cô. Cô vốn rất tiết kiệm, còn chẳng dành dụm đủ tiền để mua son phấn, nói gì tới tiêu tiền bừa bãi. Quả không ngoài dự đoán, khi anh gọi điện đến, đúng là cô chưa ăn cơm thật, mà còn chẳng có thời gian để đi ăn. Doanh Thiệu Kiệt suy nghĩ một lát, vội chạy xuống quán cà phê dưới lầu mua một chiếc bánh sandwich mang lên, trong thang máy anh đã kịp gửi một tin nhắn: “Việc gấp, đến lối vào hành lang tầng không khói[2'>.”
[2'> Tầng không được phép hút thuốc.
Tổng bộ Hoa Đông của Tập đoàn JS là một nơi phức tạp, sở dĩ nơi này phức tạp không chỉ vì kết cấu kiến trúc xa hoa rối rắm của nó mà còn vì các mối quan hệ chẳng chịt như mạng nhện bên trong. Bất kể giờ phút nào, anh cũng cần hết sức cảnh giác, đặc biệt là JSCT, nơi đã từng lưu lại dấu chân anh.
“Này, anh có việc gì gấp? Mau, mau nói đi, tôi chỉ có năm phút, hai phút vào nhà vệ sinh, ba phút nghe anh nói việc gấp.”



Tiếng sói tru trong phòng làm việc


Hai phút vào nhà vệ sinh, ba phút nghe anh nói việc gấp, câu này khiến Doanh Thiệu Kiệt sững sờ không biết phải bắt đầu từ đâu. Thoạt nghe thì có vẻ cô rất coi trọng anh, dù sao cũng coi trọng anh hơn việc đi vệ sinh. Nhưng anh đến là để đưa đồ ăn, đồ ăn còn chưa kịp đưa, cô đã nói tới chuyện đi vệ sinh, thậm chí còn quy định cả thời gian cho anh.
“Ăn đi!”
“Ăn?”
Tô Duyệt Duyệt mặt mày nghiêm túc đợi anh nói việc gấp. Cô cho rằng việc gấp đó có liên quan đến Thao Thao nhưng thật không ngờ người đàn ông đẹp trai trước mặt lại chìa ra một chiếc sandwich. Tô Duyệt Duyệt nhận ra nhãn hiệu trên chiếc bánh này là của chuỗi cừa hàng cà phê nổi tiếng phía dưới tầng.
Chiếc bánh sandwich này giá không hề rẻ chút nào.
Cô ta đang gọi điện thoại, Tô Duyệt Duyệt không có thói quen nghe lén chuyện riêng tư của người khác, chỉ dừng lại nửa giây, sau đó nuốt miếng bánh đang ăn dở xuống cổ họng rồi quay trở lại phòng làm việc, tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu trước mặt.
Trong hòm thư bỗng nhiên xuất hiện một thư mới, người gửi là “Eric Ying”. Tô Duyệt Duyệt vốn không phân biệt được âm mũi trước và âm mũi sau, vừa nhìn cái tên đã không nhịn được cười: “Eric Dâm.” Bấm đúp chuột, Tô Duyệt Duyệt mở thư ra đọc: Dear Yueyue, ăn no thì mới làm việc tốt được, việc đặt khách sạn cứ giao cho tôi, lúc về hãy đưa chìa khóa nhà cô cho tôi, tôi sẽ đem Bồn tắm nhỏ tới gửi nhờ một người bạn, thứ Tư tôi về, sẽ đến đón nó. Regards from Eric.
Dear?
Thân mến?
Tô Duyệt Duyệt tất nhiên là biết ý nghĩ của từ “dear” này, đối với người nước ngoài thì đây đơn giản chỉ là một từ lịch sự, có thể coi là rất bình thường. Nhưng không hiểu vì sao, vừa nhìn thấy nó, cô bỗng thấy bối rối kỳ lạ, dear, dear, Tô Duyệt Duyệt lắc đầu liền hai cái, nhét nốt miếng bánh sandwich còn lại vào miệng, đằng sau vang lên tiếng của Vu Tiểu Giai: “Sue, sao thần tốc đến vậy? Loáng cái đã xuống tới quán cà phê, mua được bánh sandwich và xử lý gọn gàng như vậy sao?”
“À à, tôi đói quá ấy mà.”
Tô Duyệt Duyệt đưa khăn giấy lau miệng, cười hề hề nhưng đột nhiên Vu Tiểu Giai lại ghé sát vào tai cô thì thầm: “Này, cô quen Eric Ying từ khi nào thế?”
“Quen gì, quen Eric Ying à?” Tô Duyệt Duyệt chẳng hiểu gì, còn bị nhiễm căn bệnh nói lắp của Doanh Thiệu Kiệt.
“Cô nhìn hai chữ này xem, Dear Yueyue, mau nói thật đi, nếu không tôi sẽ nói cho mọi người biết hết.” Vu Tiểu Giai giả bộ há miệng định nói to, Tô Duyệt Duyệt lập tức kéo tay áo cô ta lại, nói: “Tại sao cô lại xem t