XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/780 lượt.

ị thương à?”
“Sao? Bây giờ mới biết hỏi khách đi xe của anh à?... Tôi chẳng làm sao cả?” Tô Duyệt Duyệt vênh mặt, thu nhặt bốn cặp tài liệu rơi bên cạnh, anh cũng làm động tác giống y cô, tay anh bất ngờ chạm vào tay cô, cùng nhặt một thứ, cảnh mà cô vẫn thường xem. Có điều, xung quanh không có tiếng nhạc lãng mạn, cũng chẳng có hương hoa thơm ngào ngạt. Cô không bối rối rụt tay lại mà còn nắm chặt tay hơn. Đột nhiên, lại có tiếng sói tru “u u”, Tô Duyệt Duyệt run bần bật, mặt mày xám ngoét, lúc này mới vội rụt tay lại, Doanh Thiệu Kiệt cười cười, nói: “Tiếng chuông báo tin nhắn thôi mà, trông bộ dạng sợ hãi của cô kìa!”
“Tôi, tôi sợ lúc nào?” Tô Duyệt Duyệt vừa nghe nói đó chỉ là tiếng chuông báo tin nhắn, lập tức ưỡn thẳng người chối đây đẩy.
“Còn không à?”
Doanh Thiệu Kiệt bê đống cặp tài liệu, hỏi vặn lại cô, Tô Duyệt Duyệt phủi phủi tay, mới chỉ vừa đứng lên đã thấy đau nhói vùng mắt cá chân, người lảo đảo, theo phản xạ đưa tay ra túm thứ gì đó để khỏi ngã, vừa hay túm dược “cái cột” bên cạnh, chỉ có điều chủ nhận của “cái cột” này lại co rúm, kêu toáng lên: “Ái, đau!”
Trong lúc nguy cấp, cô đã túm chặt quần của anh khiến anh cúi gập người xuống để giảm bớt nỗi đau khó nói, mặt cũng bắt đầu đỏ ửng lên. Lúc này, hai người gần như chạm sát nhau, có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, ấm áp xen lẫn một chút gấp gáp. Chỉ còn cách nhau trong gang tấc, hai người có thể nghe thấy rõ tiếng trái tim đập thình thịch của đối phương.
Thì ra, đàn ông lúc đỏ mặt trông cũng rất đáng yêu.
Thì ra, đôi mắt một mí sau tấm kính cũng có thể đẹp long lanh đến thế.
Thực ra, khi thần tiên tạo ra loài người, cho dù là nam hay nữ cũng đều có nét đẹp riêng, chỉ vì một số nguyên nhân nào đó nên mọi người mới không phát hiện thấy, đến khi rơi vào hoàn cảnh đặc biệt, mới có thể nhận ra và thầm ngưỡng mộ trong lòng.
“U u…”
“Ha ha.”
“Ha ha.”
Hai người cùng bật cười, Tô Duyệt Duyệt lúc lắc đầu, nói: “Đúng là chuông báo tin nhắn, mà phải rồi, lúc nãy anh kêu đau gì thế?”
“Không, không, không đau gì cả.”
Anh làm sao dám nói thật đây? Nói ra thì cô sẽ nghĩ mình là người thế nào. Doanh Thiệu Kiệt cười gượng gạo, rồi lái sang chủ đề khác, nói: “Để tôi cõng cô.”
“Hả, sao, sao cơ, anh cõng tôi?”
Tô Duyệt Duyệt lắp bắp, đây không phải lần đầu tiên cô bị nhiễm tật nói lắp của anh, cõng cô, anh muốn cõng cô?
Doanh Thiệu Kiệt đã cõng cô lên, tay còn nhân tiện bê cả bốn cặp tài liệu, cô chẳng đồng ý cũng chẳng phản đối, ngoan ngoãn ở trên lưng anh.
Thế giới này rất công bằng, quả nhiên đàn ông con trai sinh ra là để gánh vác công việc nặng nhọc, nếu đối với Tô Duyệt Duyệt, mấy cặp tài liệu kia nặng như đá tảng thì khi ở trong tay Doanh Thiệu Kiệt, nó nhẹ như bông gòn, còn bản thân cô thì nhẹ như lông hồng. Khi bước qua cổng công ty, Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: “Tại sao anh có thể vào được công ty của chúng tôi? Còn Bồn tắm nhỏ đâu? Còn khách sạn của tôi nữa?”
“Thẻ, thẻ trước đây chưa trả, Bồn tắm nhỏ…”
Doanh Thiệu Kiệt vốn không thể nói nhanh, Tô Duyệt Duyệt lại là người nóng tính, nghe thấy Doanh Thiệu Kiệt nói “thẻ trước đây”, đột nhiên nghĩ liệu có phải trước đây anh ta cũng là người của công ty JSCT? Liền đập mạnh vào lưng Doanh Thiệu Kiệt, kích động nói: “Này, sao từ trước đến giờ anh chưa từng nói với tôi về việc anh đã từng làm trong JSCT?”



“Máu” trong đêm tối


“Ái, đau!” Doanh Thiệu Kiệt chỉ dám kêu đau, bị Tô Duyệt Duyệt đập mạnh như vậy, dù có tâm lý tốt đến đâu e rằng hồn vía cũng phải rơi rụng mất quá nửa, huống hồ hiện giờ trong tay còn cả mấy cặp tài liệu của cô, nếu lại để rơi xuống đất, rồi tự làm chân mình bị thương thì ngày mai có lẽ sẽ phải cùng cô tập tễnh tới Bắc Kinh mất.
Bắc Kinh là tổng bộ của JS tại khu vực Trung Quốc, ngày mai sẽ là một ngày vô cùng quan trọng đối với Doanh Thiệu Kiệt. Vì Tổng giám đốc bộ phận Kỹ thuật truyền thông của tổng bộ bên Đức - Mr Jason - muốn nói chuyện với anh về việc điều anh sang Đức làm việc. Đây là một cơ hội rất tốt, chỉ có một số ít những người có biểu hiện đặc biệt xuất sắc mới có cơ hội tới làm việc tại tổng bộ bên Đức. Vì vậy anh nhất định phải nắm lấy cơ hội này, như vậy mình mới có điều kiện phát huy tài năng nhiều hơn nữa.
“Anh sao thế, sao không trả lời tôi?” Tô Duyệt Duyệt thấy Doanh Thiệu Kiệt không nói năng gì, càu nhàu vài tiếng, còn Doanh Thiệu Kiệt thì chỉ chú tâm tới đèn hiển thị số tầng trong thang máy, trong lòng có chút căng thẳng. Dù sao cũng đã hơn mười giờ đêm rồi, lại cõng đồng nghiệp nữ đi trong hoàn cảnh vắng vẻ, tối tăm như thế này, nếu gặp phải người quen, chắc chắn sẽ gây ra tin đồn không hay. Thế là vừa đến tiền sảnh, anh vội vã đi ra từ phía cửa bên.
“Bồn tắm nhỏ đâu?’
Không gian tĩnh lặng, vốn chỉ nghe thấy tiếng bước chân đã hết sức nhẹ nhàng của Doanh Thiệu Kiệt, nào ngờ Tô Duyệt Duyệt lại cất giọng oang oang hỏi, đúng lúc đó bảo vệ tòa nhà đang tới kiểm tra khu vực cửa bên, nhìn thấy Doanh Thiệu Kiệt - n