Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/792 lượt.
gười đàn ông “kim cương” đẹp trai nhất nhì tòa nhà này, bèn tươi cười tiến lại định chào một câu nhưng nhìn thấy Doanh Thiệu Kiệt cõng một cô gái trên lưng, còn nói “bồn tắm” gì gì đó nên câu chào vừa đến cửa miệng lập tức được chui tuột xuống họng.
Đã gần mười một giờ, cuộc sống về đêm ở thành phố lúc này mới bắt đầu, trên cầu vượt chốc chốc lại có những chiếc xe ô tô lao đi như điên, bóp còi inh ỏi, những chiếc xe máy phân khối lớn rú ga ầm ĩ, lấn chiếm làn đường một cách vô tội. Tô Duyệt Duyệt không hề thích lối sống coi thường tính mạng kiểu này, có điều dù là như vậy, trong cái thành phố rộng lớn này, mỗi loại người đều sẽ có cách thức riêng để trút bỏ tâm trạng bất an, rồ dại trong lòng. Dù là người sốc nổi, yếu đuối, hay những kẻ nhàn rỗi chạy xe điên loạn khắp thành phố giống như bị ma ám kia, bản tính đều sẽ thay đổi khi ở trong một thành phố như thế này.
Doanh Thiệu Kiệt hơi lơ đãng, đang nghĩ về người con gái ngồi phía sau xe nhưng lại không nhớ mình đã nghĩ những gì. Đột nhiên, một chiếc Harley chạy “rầm rầm” lướt qua chiếc Polo, Doanh Thiệu Kiệt cười khẽ một tiếng, lắc đầu trách mình đã không tập trung. Còn Tô Duyệt Duyệt đang cố gắng mở căng đôi mắt một mí đang díp tịt của mình ra, cố làm bản thân tỉnh táo, nhưng cuối cùng vẫn không kiểm soát nổi ý thức, chỉ một lát sau cô đã thiếp vào giấc ngủ.
Đêm tối tĩnh mịch, chiếc xe dừng lại ở cột đá thứ ba của vườn hoa Mỹ Lệ. Một lúc sau, Tô Duyệt Duyệt mới dụi mắt nhìn ra phía ngoài, vừa hay gặp đúng ánh đèn đường chiếu vào mặt, Tô Duyệt Duyệt nhìn không rõ, nghĩ rằng trời đã sáng, giật mình ngồi phắt dậy, kêu lên: “Ôi… sáng rồi!”
“Bụp”
Nghe thấy tiếng va đập, Tô Duyệt Duyệt hét lên đến xé họng “Ái ôi, đau quá!”, nhưng người thực sự bị đau lại là Doanh Thiệu Kiệt, anh vừa cởi áo khoát định phủ lên đầu gối cô, không ngờ cô giật mình tỉnh dậy, đập đầu vào sống mũi anh, chiếc áo khoác trong tay liền rơi xuống đất, còn anh ôm mũi chạy ra cách xa chừng nửa mét, sợ Tô Duyệt Duyệt nhìn thấy chiếc mũi đang chảy máu ròng ròng của mình. Sống mũi là nơi yếu ớt nhất trên mặt anh, thời còn đi học khi chơi bóng rổ đã từng bị đụng vỡ, sau đó dù chỉ là một va quẹt nhẹ, cũng rất dễ bị chảy máu.
Người con gái trong xe đưa tay xoa trán, mắt nhìn thẳng vào cái áo khoác rơi trên sàn xe, suy nghĩ một lát, thò đầu ra ngoài hỏi với vẻ hối lỗi: “Anh sao thế? Bị tôi đập vào hả?”
“Không, không sao.”
Nếu chỉ là nói vài câu bình thường như vậy, Tô Duyệt Duyệt hẳn sẽ nghĩ rằng anh chỉ bị đau một chút thôi, song vì muốn biểu đạt rõ ràng lời nói của mình, anh đã đưa tay ra sau huơ huơ vài cái, Tô Duyệt Duyệt lập tức nhìn thấy vệt máu đỏ tươi trong lòng bàn tay anh. Lúc này cô mới ý thức được mình đã gây ra họa lớn, cái đầu dang mơ mơ màng màng đột nhiên bừng tỉnh, cũng chẳng để ý tới mắt cá chân của mình vẫn còn bị thương, vội vàng bước ra khỏi xe, cuống quýt nói: “Xin lỗi, xin lỗi, không phải tôi cố ý. Chảy máu rồi, phải ngửa đầu ra sau, nhanh lên, ngửa đầu ra sau, đừng cử động, đừng cử động, nắm chặt tay lại, tôi đi lấy khăn giấy. Đừng cử động, tuyệt đối không được cử động.”
Cô kiễng chân, đưa tay đẩy cổ anh ngả ra phía sau, vì vậy anh chỉ có thể ngửa cổ để mặc cho mùi máu tanh sặc vào cổ họng, tay giơ cao lên theo “chỉ thị” nghiêm ngặt của cô, may mà hai mắt vẫn còn một chút không gian tự do có thể liếc qua liếc lại, anh đã ngó thấy cô gái đang cuống quýt chạy đi lấy khăn giấy cho mình mà không nhịn được cười.
Nên nói gì đây? Một cô gái miệng lưỡi liếng thoắng, có thể cô ấy không xinh đẹp, có thể cô ấy không thích hợp với cá tính hiện đại, nhưng cô ấy rất thật thà, thật thà đến nỗi khiến anh cảm giác giữa hai người không có bất cứ khoảng cách nào, thậm chí ngay cả sợi dây đề phòng mà anh tự mình dựng lên cũng bị sự hồn nhiên, chân thật của cô cắt đứt. Thật không thể ngờ, sau hai năm trái tim nguội lạnh, giờ anh lại có thể gắn bó thân thiết với một cô gái đến vậy, thậm chí còn lo lắng sợ cô bị lạnh.
“Về rồi đây!”
Đang mải suy nghĩ, Tô Duyệt Duyệt đã cầm một xấp khăn giấy chạy tới trước mặt Doanh Thiệu Kiệt, có thể nhận thấy cô rất sợ máu, nhưng để bù đắp lỗi lầm của mình, cô nhăn mặt lấy hết dũng khí giúp anh lau sạch. Sợ mình mạnh tay, cô chỉ dám quẹt nhẹ tờ giấy lướt qua mũi anh, nhẹ đến mức anh chẳng còn thấy đau đớn chút nào, lúc này, anh không giống như một người bị thương chảy máu, mà là một người con trai hạnh phúc đang đắm mình trong sự quan tâm, chăm sóc của người yêu.
“Ôi, đúng là cái mũi lọ hoa, đẹp mà chẳng có tác dụng gì.”
Khăn giấy được cuộn lại thành một cục mềm nhét vào mũi anh, Tô Duyệt Duyệt không nhịn được, ca thán thêm một câu, Doanh Thiệu Kiệt cười thầm, sao cô gái này lại hình dung chiếc mũi của mình xấu xí như vậy, chỉ có điều chẳng thể phản bác lại dù chỉ là nửa lời, đành phải tự cười khổ.
“Bây giờ đỡ hơn nhiều rồi, anh mau về ngủ đi, sáng sớm mai còn phải ra sân bay, nghe nói phải đến sớm nửa tiếng, nếu đến muộn sẽ phiền phức đấy, anh biết không, ngồi máy bay và xe buýt là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, để lỡ