Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/781 lượt.
máy bay sẽ rắc rối to, vì vé rất đắt.” Tô Duyệt Duyệt nghiêm túc nói với anh về chuyện đi máy bay, có vẻ người lần đầu đi máy bay không phải mình, mà là Doanh Thiệu Kiệt.
Mũi được nhét kín bởi khăn giấy, Doanh Thiệu Kiệt đã bớt đau rất nhiều, lấy chỗ khăn giấy còn thừa lau tay, trở lại xe bê cặp tài liệu, ra hiệu bảo Tô Duyệt Duyệt bấm nút thang máy. Tô Duyệt Duyệt sững người một lúc, cảm động không nói nên lời, hay không biết vì lý do nào khác mà tim đập thình thịch, cứ nhìn anh trân trân, cho đến khi anh bê hết đống cặp tài liệu lên rồi mới ra về, trong lòng cô bỗng dâng tràn một cảm giác quyến luyến, không muốn rời xa, lại hé mở cửa, nghe tiếng bước chân anh dần dần xa khuất khỏi hành lang.
“Kim cương Vương lão ngũ, hi hi, anh là Kim cương Vương lão ngũ, không đúng, chỉ là Thủy tinh Vương lão ngũ mà thôi.” Cô đóng cửa lại, đứng tựa lưng vào tường, miệng lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa, mặt bắt đầu nóng bừng lên, mình đang nghĩ gì, không biết, có điều cảm giác này rất kỳ lạ, nhất là cái cảm giác lúc nãy khi chính tay cô lau máu mũi cho anh ta, ngón tay có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, ngọt ngào giống như khoảng thời gian thầm yêu trộm nhớ anh bạn thời đại học, có một chút xao xuyến, một chút hoang mang, còn có cả một chút vui vui.
“Không, không thể nào, mình nhất định sẽ không thích tên vừa nói lắp vừa keo kiệt này, lại còn vừa…” Đột nhiên trong đầu không thể nghĩ ra được lời nào chê bai anh, ngược lại một loạt từ ngữ tốt đẹp về anh đua nhau hiện lên. Tim đập chộn rộn bởi một cảm xúc bất ngờ ập đến, song cảm xúc này lại mau chóng bị gạt phăng đi, cô chau mày lẩm bẩm một mình: “Ảo tưởng, nhất định là ảo tưởng.”
Đưa tay vỗ vỗ hai má nóng bừng, Tô Duyệt Duyệt giật mình trở về với thế giới hiện thực, tắm rửa xong xuôi, leo lên giường ngủ, một lúc sau đèn cũng phụt tắt.
Trời vô cùng lạnh, lạnh đến nỗi mặt hồ của tiểu khu đã đóng một lớp băng mỏng trên bề mặt. Doanh Thiệu Kiệt ngồi bên khung cửa sổ trong phòng ngủ của mình nhìn sang cửa sổ tòa nhà đối diện khoảng hơn hai mươi phút, cho tới khi đèn bên đó phụt tắt, mới mỉm cười, đặt tách cà phê trong tay lên chiếc bàn bên cạnh. Lúc đi qua gương mới phát hiện thấy trong mũi vẫn còn viên khăn giấy, máu đã ngừng chảy từ lâu nhưng anh lại quên không lấy ra, vừa định đưa tay lên rút ra thì khựng lại bởi tiếng tin nhắn, lôi điện thoại ra xem, hai hàng lông mày của anh chau tít lại.
Là số điện thoại của cô ta.
Mặc dù anh đã xóa số của cô ta từ lâu, nhưng tại sao muốn quên mà không thể quên được dãy số chỉ khác số điện thoại của anh một con số kia? Cho dù cái tên “my darling” đã bị anh xóa bỏ, giờ chỉ còn hiện lên một dãy số dài, nhưng trong tim anh hình bóng của cô gái đó vẫn chiếm một vị trí kiên cố, anh muốn gỡ nó đi nhưng có vẻ chỉ là tốn công vô ích.
Trên màn hình hiện lên dòng tin nhắn: “Thiệu Kiệt, cô ấy có phải bạn gái anh không?”
Doanh Thiệu Kiệt bất giác bật cười, với tay lấy tách cà phê ở trên bàn uống một hơi, cà phê mà anh coi như rượu vậy, cố gắng làm mình quên hết mọi thứ. Có điều, cho dù là cà phê nhưng vị đắng trong miệng không thể xóa đi nỗi đắng cay trong sâu thẳm trái tim. Tô Duyệt Duyệt đương nhiên không phải bạn gái của anh nhưng điều này không cần phải giải thích với cô ta vì nó không cần thiết.
Giữa họ đã không còn gì, sóng gió liên tiếp ập đến với anh trong những chuỗi ngày đó, duyên phận đến đây cũng đã chấm hết rồi. Anh biết, cô ta đã vì mình nên mới đến làm việc ở JSCT nhưng chuyện trong quá khứ làm sao có thể phủ lấp được? Chiếc gương đã vỡ, dù có hàn gắn thế nào cũng không thể vẹn toàn như cũ.
Anh không muốn gặp cô ta.
Cũng như lúc này, anh không muốn trả lời tin nhắn của cô ta.
“Thiệu Kiệt, cô ấy không hợp với anh đâu.”
Tin nhắn thứ hai gửi đến, anh lại uống một tách cà phê nữa, vẫn tu liền một hơi như uống rượu.
“Thiệu Kiệt, em nhớ anh!”
Tin nhắn thứ ba gửi đến, anh đã tắt đèn, ngón tay cái đặt lên hai từ “trả lời” một lúc lâu, có điều cuối cùng vẫn không ấn xuống. Kết thúc rồi, đã kết thúc từ lâu rồi.
Anh tự nhắc nhở bản thân, song vừa đặt điện thoại lên trên chiếc tủ kê ở đầu giường, còn chưa kịp buông tay ra thì tiếng chuông điện thoại lại đột ngột reo vang. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, đây là bài Dấu vết của mưa, anh thích giai điệu này, dường như trong giai điệu ấy có thể tìm được hạnh phúc khó kiếm trên thế gian này.
“Tôi và cô ấy không có quan hệ gì.”
Không suy nghĩ, anh ấn nút xanh nhận điện thoại, lúc này giọng nói của anh có chút ngập ngừng. Có điều, sau lời phủ nhận, anh lại cảm thấy có chút hối hận, tại sao anh không thể nói lời cắt đứt quan hệ với cô ta như nam diễn viên trong phim truyền hình, cứ coi mình và cô ấy có quan hệ đi. Nhưng thật ngạc nhiên, ở đầu dây bên kia lại không phải giọng nói của cô ta.
“Này, mũi lọ hoa, anh đang nói chuyện với ai thế, sao kích động vậy?”
Mũi lọ hoa.
Là điện thoại của Tô Duyệt Duyệt, anh hạ chiếc điện thoại bên tai xuống nhìn xác nhận, tâm trạng bỗng nhiên thấy thoải mái hơn hẳn, anh nói: “Không có gì, sao cô vẫn chưa, chưa đi n