XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/790 lượt.

Nhìn theo ánh mắt của anh, Tô Duyệt Duyệt mới phát hiện thấy bên tai nghe bị hất văng về phía bên mình phát ra âm thanh chói tai, bèn lắp bắp nói: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi ngủ đây, ngủ đây.”
Vội vã ngoảnh mặc đi, nhắm mắt, giả vờ như đang ngủ. Ánh mắt anh đã lấy lại thần thái vốn có, ngắm nhìn cô đang giả vờ ngủ say sưa, ông trời sao lại sắp xếp cho anh gặp người con gái này chứ?
May mà đây là bài hát cuối cùng của chặng bay. Khi máy bay hạ xuống sân bay thủ đô, cô lại nắm chặt lấy anh, vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới, song so với vụ “làm điếc tai” vừa rồi, anh đã có sự chuẩn bị trước cho chuyện này.
Trên đường tới khách sạn, Tô Duyệt Duyệt từ đầu tới cuối lấy điện thoại chụp cảnh bên ngoài cửa xe, tuy nhiên do tài xế đi rất nhanh, điện thoại của cô lại không có chức năng chụp ảnh động nên chẳng có một tấm ảnh nào rõ nét, cho tới khi xe dừng lại, cô mới chụp được một kiểu trong khung cảnh yên tĩnh, song ở bên rìa bức ảnh lại lù lù tấm lưng của Doanh Thiệu Kiệt.
Khách sạn họ ở đạt chuẩn năm sao, cũng là khách sạn mà tập đoàn JS thuê để tổ chức hội nghị, tuy khách sạn này ở chốn thủ đô không được coi là sang trọng nhất, song vẻ ngoài hài hòa, bên trong xa hoa vẫn thu hút được lượng lớn khách tới thuê phòng. Doanh Thiệu Kiệt nói vì Bắc Kinh đang diễn ra sự kiện lớn, hầu như mọi khách sạn đều đã hết phòng, nếu Doanh Thiệu Kiệt không phải là khách thường xuyên, quen biết với cô gái làm ở bộ phận đặt phòng thì chắc chắn đã không đặt được.
Trong khách sạn còn có một vài nhân viên của tập đoàn JS, để ngăn miệng lưỡi thị phi, Doanh Thiệu Kiệt bảo Tô Duyệt Duyệt đứng cạnh một cái cột lớn, đợi anh đi lấy chìa khóa phòng. Khoảng mười phút sau, Tô Duyệt Duyệt lén lút cầm chìa khóa phòng mà Doanh Thiệu Kiệt đưa cho, hai người lên tầng bằng hai cầu thang máy khác nhau.
“May quá, không có ai.”
Sau khi quẹt thẻ bước vào phòng 1314, Tô Duyệt Duyệt ngó vào trong gọi to một tiếng, không nghĩ rằng bên trong lại chẳng có ai, xem ra, không biết anh ta còn đang la cà ở đâu nữa. Bước vào trong mới phát hiện thấy phòng khách rất rộng, có lẽ phải gấp đôi phòng ngủ của cô, đặc biệt có một chiếc giường rộng cỡ hai mét, dài hơn hai mét, bên trên trải đệm phủ ga nhưng thêu hoa và gối trắng mềm mại toát lên vẻ thanh tao, nho nhã.
“Đệm êm quá, mình phải thử mới được.”
Cởi bỏ giày và tất, Tô Duyệt Duyệt phi thẳng lên giường như một con cá đuối, vùi mặt vào trong chiếc gối mềm mại, hít lấy hít để mùi hương thoang thoảng, hai chân đung đưa ở phía sau. Hình tượng gì chứ, công việc gì chứ, mấy thứ này bỗng nhiên tan biến sạch. Đây là một chiếc giường trong mơ của cô, cô khao khát nó từ lâu rồi, nếu sau này có tiền, nhất định cô sẽ mua một chiếc giường to như thế này, to tới mức có thể tùy ý nhảy nhót, lăn lộn, quẫy đạp khi gặp chuyện vui hay chuyện buồn, vào lúc tức giận hay khi phải chịu áp lực, còn có những lúc cần nằm tĩnh lặng để suy xét mọi thứ.
“Khụ khụ!”
Đang sung sướng hưởng thụ, bỗng có một tiếng ho vang lên, Tô Duyệt Duyệt bừng tỉnh khỏi trạng thái mơ mộng, giật mình, quay người lại, thản nhiên nói với “người giả vờ ho” như không có chuyện gì xảy ra:
“Sao giờ anh mới lên?”
Cô gái này chẳng hề có chút xấu hổ nào trước mặt anh, hai người một nam một nữ cùng chung một phòng đã là điều tối kỵ, cô ta lại còn nằm sấp trên giường, đung đưa chân trước mặt mình, nếu anh không phải người đã quá hiểu cô thì có lẽ sẽ nghĩ rằng động tác kia, hành vi kia chẳng phải là đang mời gọi hay sao?
“Gặp, gặp người quen, hỏi thăm vài câu.”
“Thật à? Gặp người quen thật sao? May mà tôi không lên cầu thang máy cùng anh.” Tô Duyệt Duyệt ôm lấy gối, ngồi bên cạnh Doanh Thiệu Kiệt, những sợi tóc mai mềm mại rủ xuống hai bên làm tăng thêm vẻ thùy mị, nết na, thỉnh thoảng lại có sợi dính vào người anh, khiến suy nghĩ và ánh mắt của anh như thể bị hút vào đôi mắt kia. Mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ người cô khiến Doanh Thiệu Kiệt ngẩn ngơ trong giây lát, chỉ đến khi khuỷu tay cô thúc mạnh vào cánh tay thì anh mới giật mình lên tiếng: “Tối nay, tối nay tôi sẽ đi tìm nhà nghỉ.”
Tĩnh điện thường vô tình trở thành “chất xúc tác”, khiến hai cực hút nhau. Vô tình, tóc của cô lại một lần nữa dính vào người anh, lần này, anh cảm nhận thấy rõ, không đợi Tô Duyệt Duyệt vén tóc về, anh vội vã đứng dậy nói: “Tôi, tôi, tôi đi vệ sinh.”
“Đi đi, tôi thu dọn một chút, lát nữa còn đến công ty.”
Câu nói này vốn rất bình thường nhưng khi vào phòng tắm, Doanh Thiệu Kiệt đột nhiên thấy một việc hết sức nan giải mà trước đây anh chưa từng cảm giác thấy - phòng tắm có thể nhìn thấu.
Bình thường khi ở một mình, anh chưa bao giờ để ý phòng ngủ cách phòng tắm chỉ là một bức tường kính, nói thực, sống ở đây dễ đến vài chục, vài trăm tối nhưng chưa bao giờ anh cảm giác thấy điều này. Hôm nay, anh buộc phải kéo rèm, khi kéo tới nấc cuối cùng, ánh mắt nhìn chếch ra phía ngoài vừa hay bắt gặp Tô Duyệt Duyệt cũng đang nhìn lại, bốn mắt giao nhau, một lúc sau anh mới cảm thấy gượng ngùng, tim đập thình thịch như muốn bắn ra k