Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/811 lượt.

hỏi lồng ngực. Doanh Thiệu Kiệt gắng sức kéo, thanh treo rèm khẽ rung lên, một nửa nấc cuối cùng vẫn chưa thể khép kín, chừa ra một khoảng trống cỡ mười centimét, vừa hay có thể nhìn thấy mép giường.
“Hỏng à?”
Cô gái ở mép giường đã di chuyển tới bên cạnh, mặt thoáng ửng đỏ, xem xét kỹ một lượt, cũng cố gắng thử kéo, cuối cùng nói: “Anh cứ tự nhiên đi, tôi không nhìn là được chứ gì.”
“Nhưng, nhưng...”
“Nhưng gì chứ? Anh xem đi, khe hở này sao nhìn thấy chứ, chỉ nhìn được góc phòng tắm thôi. Còn nữa, tôi là người đàng hoàng, không nhìn trộm đâu mà lo. Anh nghĩ Tô Duyệt Duyệt này là loại người thế nào chứ? Gái hư hỏng? Gái thích dụ dỗ đàn ông à? Đúng thật là...”
Làu bàu xong cô liền đi ra khỏi phòng tắm. Doanh Thiệu Kiệt dở khóc dở cười, hôm nay trên đường cô đã ném bao nhiêu thủy lôi, giờ trong khách sạn còn chôn địa lôi nữa, may mà tối nay mình đi tìm khách sạn rồi, nếu ngủ ở đây thì thật bí bách quá.



Một cuộc gặp mặt, một âm mưu


Doanh Thiệu Kiệt và Tô Duyệt Duyệt dọn dẹp xong phòng khách sạn, để tránh miệng lưỡi thị phi, họ rời khỏi phòng vào hai giờ khác nhau, bắt hai chiếc taxi đi tới Tổng bộ Bắc Kinh của Tập đoàn JS. Doanh Thiệu Kiệt tới tòa nhà tổng bộ, còn Tô Duyệt Duyệt lại tới tòa nhà bao quanh, sự phân chia địa vị trong công ty vốn là như vậy, lãnh đạo cấp cao đương nhiên phải ở nơi sang trọng hơn.
Tòa nhà Tổng bộ Bắc Kinh Tập đoàn JS lại không bằng khu Hoa Đông, nơi cao nhất cũng không quá năm tầng, trên đỉnh thiết kế theo kiểu mái màu xanh lá cây bằng kỹ thuật mới nhất, bên trên hoa cỏ mọc tốt tươi, nhởn nhơ đung đưa theo gió, hoàn toàn tương phản với sự bận rộn của nhân viên bên trong công ty. Tô Duyệt Duyệt quan sát kĩ một lượt tổng bộ, thấy phong cách khác hẳn khu Hoa Đông, người ở đây cũng có vẻ lạnh lùng, nhìn ai cũng thấy có chút máu lạnh giống như trong Tứ đại danh thám, tới nửangày chẳng có lấy một nụ cười tự nhiên nào.
Quanh co một hồi, Tô Duyệt Duyệt gọi điện cho Emma, tuy là đồng nghiệp nhưng Emma lại rất khinh khỉnh, nói được mỗi câu “phòng làm việc ở tầng ba” đã gác điện thoại ngay.
Tô Duyệt Duyệt ôm đống cặp tài liệu bước về phía thang máy, do hôm qua đột nhiên xảy ra sự cố nên bước chân của cô có phần vụng về, lấy góc cặp tài liệu ấn nút thang máy nhưng lại ấn trượt mấy lần. May đúng lúc này, có một bàn tay ấn nút thang máy hộ cô, Tô Duyệt Duyệt nói: “Cảm ơn!”
Đột nhiên phát hiện thấy người đứng bên cạnh mình là Tống Dật Tuấn, cô vội nói: “Ke, Ke...” Tô Duyệt Duyệt vò đầu bứt tai, mãi mới nói được tên chính xác: “Kevin.”
Cô đưa tay ra bắt nhưng lại chỉ bắt được “không khí”, đối phương không hề có phản ứng, ngượng ngùng, lúng túng, cô liếc nhìn Tống Dật Tuấn, rồi thu bàn tay trở về.
“Cô ấy tới tiếp quản công việc của cô.”
“Bộ phận Quản lý hợp đồng hết người rồi à? Sao lại để một người mới tới tiếp quản công việc ở chỗ tôi. Ồ, mà chuyện này cũng không thể trách cô ta, có trách thì trách người ở phòng Nhân sự không biết việc, lâu lắm rồi không chọn được cho Kevin anh một người thích hợp, ngồi đi, à, ngồi vào chỗ của tôi ấy.”
Lời nói của Emma chứa đầy ẩn ý, ngay cả “lính mới tò te” như Tô Duyệt Duyệt cũng có thể đoán ra, cô ta không ưa gì Tống Dật Tuấn, thậm chí ghét cay ghét đắng. Tuy nhiên Tống Dật Tuấn lại không hề tỏ ra tức giận, tiếp tục nở nụ cười mê hoặc lòng người, để che đậy mọi tình cảm giấu kín bên trong, trả lời: “Phòng Nhân sự đã xem xét kỹ rồi, đối với kết cấu tổ chức hơi dư thừa, trước mắt cũng đã có suy tính mới, song phương án cụ thể thế nào thì chưa đưa ra, bởi vậy có lẽ phải chờ thêm một thời gian nữa.”
“Ồ...” Emma kéo dài giọng, lụng bụng trong miệng: “Chúng ta cũng có thể coi là nhân viên dư thừa được đấy.”
“No.” Tống Dật Tuấn hơi cúi người, hạ thấp giọng nói: “Là cô, không phải chúng ta!”
“Tôi!”
Emma đột nhiên trợn tròn mắt, đứng thẳng người dậy, định tranh luận điều gì đó, nhưng miệng mới chỉ mấp mấy đã biến thành cười khẩy.
“Ok, để tôi bàn giao cho Tô...”
Vỗ vỗ tay lên trán, Emma nói tiếp: “...Tô Duyệt Duyệt công việc của tôi.”
“Sue, cô cứ trao đổi với Emma đi nhé, có vấn đề gì, gọi điện cho tôi, tuần này tôi ở Bắc Kinh.” Tống Dật Tuấn đứng thẳng người dậy, nói với Tô Duyệt Duyệt. Tô Duyệt Duyệt trong lòng đã hiểu rõ, lời nói này cốt là để nói cho Emma nghe.
“Xời, đồ tỉnh lẻ!”
Tống Dật Tuấn vừa quay người bước đi, Emma ở phía sau đã hạ giọng chửi đổng một câu, tuy giọng nói rất khẽ, song anh vẫn nghe rõ. Một người phụ nữ thất sủng có tư cách gì phỉ báng anh chứ? Anh mỉm cười quay đầu lại, đưa ngón tay sờ bông hồng trắng héo khô, nói: “Hoa tàn rồi, còn bày trên bàn làm gì, vứt đi cho đỡ chướng mắt.”
Emma tức nghẹn họng, song lại không dám lớn tiếng chửi Tống Dật Tuấn, đây là trụ sở làm việc ở Bắc Kinh của JSCT, tin tức không hay sẽ lập tức lan truyền nhanh chóng, không những tới tai từng người trong JSCT mà thậm chí còn tới tai Tập đoàn JS và người trong ngành.
Cô ta cũng từng là đóa hồng vàng kiêu hãnh, bởi lẽ Tổng giám đốc trụ sở Bắ


Insane