Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/794 lượt.
ằng, người con gái này có thể bù đắp cho mình những tổn thương, mất mát. Ngoài ra, Doanh Thiệu Kiệt vừa rồi cũng đã kích động khi thấy anh ta nói muốn theo đuổi Tô Duyệt Duyệt. Không hiểu vì sao, chiến thắng Doanh Thiệu Kiệt dường như là khát vọng luôn luôn tiềm ẩn trong sâu thẳm cõi lòng anh ta.
Đêm “chung giường” nhập nhằng
Tan giờ làm, Doanh Thiệu Kiệt vốn định về khách sạn lấy hành lý rồi đi tìm thuê nhà nghỉ. Song Jason muốn cùng anh ăn tối, mãi tới chín giờ, anh mới tìm được lý do về, không ngờ vừa tới khách sạn, tuyết đã bắt đầu rơi nặng hạt, xem ra, ý định đi tìm nhà nghỉ có lẽ phải hủy bỏ. Doanh Thiệu Kiệt ngại ngùng gọi điện cho Tô Duyệt Duyệt nhưng cô lại không nghe. Khi tới phòng 1314, vì không muốn quấy rầy không gian riêng tư của cô gái, cũng để tránh điều tiếng thị phi, Doanh Thiệu Kiệt ấn chuông cửa vài lần, đợi ở ngoài tới khi không thấy có ai mới bước vào trong phòng.
Cô vẫn chưa về.
Trong phòng, không có lấy một chút dấu vết nào của cô.
Doanh Thiệu Kiệt đột nhiên thấy lo lắng, thậm chí trách mình sao không gọi điện cho cô. Đây là lần đầu tiên cô tới Bắc Kinh, tuy an ninh ở đây rất tốt nhưng một cô gái hơn chín giờ, mà không, sắp mười giờ rồi vẫn chưa về, khiến người khác không khỏi lo lắng.
Anh bồn chồn ngồi chờ.
“Sếp cũng thế nhé, chúc ngủ ngon!”
Giọng nói của họ dường như không giống giữa cấp trên và cấp dưới, có lẽ giống bạn bè hơn. Cửa đóng lại sau vài giây, Doanh Thiệu Kiệt đang định nói với Tô Duyệt Duyệt nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì đã lại nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cửa lại được mở ra, Doanh Thiệu Kiệt nhoài người về phía trước, cố gắng nghe cuộc đối thoại giữa hai người.
“Sao thế?”
“Tôi vừa nghe dự báo thời tiết tuần này, vài hôm nữa sẽ có tuyết.”
“Thật ư?”
Tô Duyệt Duyệt hưng phấn như một đứa trẻ hỏi ngược lại, giọng nói của đối phương lại rất ấm áp, tựa như đáp lại sự nũng nịu của cô bạn gái: “Nhìn cô kìa, nếu làm tốt công việc, thứ Sáu tôi sẽ đưa cô đi đắp người tuyết.”
“Thật không vậy?”
“Ngoắc tay thề nào!”
Vài tiếng cười khúc khích, hai người cùng hạ thấp giọng, khoảng nửa phút sau mới nghe thấy tiếng cửa đóng. Doanh Thiệu Kiệt rõ ràng không vui, cảm giác bất an này xuất phát từ buổi trò chuyện lúc chiều giữa anh và Tống Dật Tuấn. Giờ lại nghe thấy anh ta nói vậy, anh hiểu Tống Dật Tuấn theo đuổi Tô Duyệt Duyệt không phải nói vu vơ, mà là sự thực, hơn nữa, nghe giọng cô ấy rất vui, rõ ràng tình cảm giữa họ đang tiến triển một cách tốt đẹp.
Anh ta chính là sát thủ của phái nữ, biết làm thế nào để khiến các cô gái vui, bản thân anh ta rất rõ điều này, Doanh Thiệu Kiệt cũng rất rõ.
“Hừ, đắp người tuyết cơ đấy!”
Một nụ cười khuẩy xuất hiện trên gương mặt anh, Tô Duyệt Duyệt bước vào phòng, tiện tay vứt túi lên giường, đang chuẩn bị cởi bỏ bộ quần áo nhung trên người, đột nhiên, cô đứng khựng lại như một khúc gỗ.
“Á, anh, anh, anh...” Chẳng phải anh chàng này nói sẽ đi tìm nhà nghỉ ư? Sao giờ vẫn còn ngồi trong phòng? Cầm chặt chiếc điện thoại trong tay, cô lừ lừ tiến lại phía anh, hỏi: “Sao anh vẫn còn ở đây?”
“Tuyết, tuyết dày quá.”
Anh vốn định nói nhiều lời hay hơn, cũng rất muốn giải thích với cô từ đầu tới cuối, song thấy cô đang chìm ngập trong hạnh phúc, lại cứ nhìn chằm chằm mình như sinh vật lạ nên cảm thấy chẳng có chút hứng thú nào, đúng lúc này, cơn đau dạ dày tái phát, hành hạ anh khiến anh giống một đứa trẻ không dám cãi lời mẹ, đứng lặng im, không nói.
“Này, Doanh Thiệu Kiệt, có phải anh cố ý dụ tôi ở chung phòng với anh không?” Tô Duyệt Duyệt dẩu mỏ bắt đầu đánh giá Doanh Thiệu Kiệt, anh chau tít mày, như thể Tô Duyệt Duyệt đã nợ anh một khoản tiền lớn vậy, thế là cô nói: “Im lặng là đồng ý, anh không đi tìm thì tôi đi tìm vậy.”
“Dừng lại!”
Anh đột nhiên ra lệnh, giọng nói trầm trầm, Tô Duyệt Duyệt sững sờ, anh ta trở nên dữ dằn từ lúc nào vậy? Dữ tới mức dường như cô đã làm sai điều gì đó. Phải rồi, anh ta dựa vào cái gì mà tức giận với mình chứ? Mình là khách đi xe của anh ta, còn là người sống cùng khu phố, là đồng nghiệp, còn gì nữa không nhỉ? Bạn? Anh ta là bạn của mình?
Tô Duyệt Duyệt nghĩ không thông, không phải là bạn của cô, không phải là người yêu của cô, cũng không phải là bố cô, vậy thì có quyền gì mà ra lệnh cho cô vậy chứ? Tuy nhiên, Tô Duyệt Duyệt còn chưa phản bác thì Doanh Thiệu Kiệt đã bước tới trước mặt cô, kéo hành lý đi về phía cửa.
Cô chớp mắt một cái, cơn bực tức vừa rồi bỗng dưng tan biến. Vào đúng lúc anh đi qua người cô, từ khóe mắt anh bắn ra tia nhìn sắc nhọn giống như những mũi kim nhỏ đâm xuyên qua tim, hơi nhói đau nhưng không biết vì sao lại đau.
“Chuyện này…” Cô cẩn thận thăm dò một tiếng, quả nhiên anh dừng bước, nhân lúc này cô lại nói: “Đùa anh vậy thôi, muộn thế này, bên ngoài lại đang có tuyết rơi, cứ ở đây ngủ chung phòng với tôi.”
Anh đứng ở đó, cao lớn sừng sững nhưng khắp người phủ đầy bụi bặm. Tô Duyệt Duyệt không hiểu nổi cảm giác của mình lúc này, chỉ cảm thấy anh giống vai nam thứ