Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/768 lượt.

ại sao anh ấy lại đến đây? Vậy chú Cừu lười biếng ấy là do anh ấy đặt? Có điều, tại sao anh ấy lại giấu mình chuyện này? Trong khi Tô Duyệt Duyệt còn đang suy nghĩ miên man thì Mèo con đã đến bên cạnh thúc giục: “Sao còn chưa đi chứ?”
“Chờ một chút.” Tô Duyệt Duyệt hạ giọng đáp, Mèo con lập tức im bặt.
“Như An Tâm, tôi đã chẳng nói với cô rồi còn gì, tất cả mọi chuyện đều không nên vội vàng, Lâm Tử Văn không dễ bị lừa như vậy đâu!” Trong khi trả lời điện thoại, Tống Dật Tuấn đã nhắc đến ba từ “Lâm Tử Văn”. Tô Duyệt Duyệt và Mèo con đều nghe thấy rất rõ, đưa mắt nhìn nhau đầy hoài nghi. Giữa Tống Dật Tuấn và Lâm Tử Văn ngoài quan hệ quen biết thông thường, cả hai còn có mối quan hệ rất khó đoán định với Như An Tâm?
“Rồi, thôi nhé, gặp nhau bàn tiếp, chỉ một lát nữa là tôi đến nơi thôi.”
Tống Dật Tuấn cúp mày. Bà chủ cửa hàng bán đồ lưu niệm nói vài câu tỏ rõ sự nhiệt tình, mến khách rồi đưa hàng cho Tống Dật Tuấn. Khi Tô Duyệt Duyệt và Mèo con đi ra đến cửa thì bóng của Tống Dật Tuấn đã khuất ở phía đằng xa. Gió thổi cuốn đến chân hai người một tờ báo giải trí, trên đó có in một vài chữ quảng cáo cho một gian hàng bói toán nào đó. Tô Duyệt Duyệt quay đầu hỏi Mèo con: “Là Tống Dật Tuấn, anh ấy quen Tử Văn à?”
“Mình…” Vừa nãy anh ta có nhắc đến Như An Tâm. Cái tên này giống như một mũi kim đâm vào trái tim vốn luôn được ngụy trang bằng vẻ bề ngoài kiên cường, cứng rắn của người phụ nữ bất hạnh Mèo con. Tô Duyệt Duyệt thấy nước mắt đã loang ra trên khuôn mặt Mèo con, nghĩ ngay đến cái tên Như An Tâm mà Tống Dật Tuấn vừa nhắc đến, lẽ nào Mèo con sớm đã biết đến sự tồn tại của người có cái tên Như An Tâm kia?
“Cậu sao thế?”
“Duyệt Duyệt, mình cảm thấy không được khỏe, mình phải về trước đây!” Tuy Mèo con không thừa nhận, nhưng khuôn mặt đẫm nước mắt và giọng nói nghẹn ngào của cô khiến Tô Duyệt Duyệt không thể không hỏi tiếp: “Mèo con, tại sao cậu phải lảng tránh chứ? Có phải Lâm Tử Văn có bồ không?”
Mấy chữ này giống như một mồi lửa, thổi bùng lên ngọn lửa đang nhen nhóm trong lòng hai người. Tô Duyệt Duyệt nắm lấy cánh tay của người bạn gái mà lần đầu tiên có thể cảm nhận được rõ ràng sự bất hạnh của cô ấy - người đã từng khiến biết bao cô gái khác phải ghen tỵ vì sự xinh đẹp, giỏi giang, như một nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy. Tuy hiện nay chỉ còn rất ít người tin vào kết thúc có hậu “hoàng tử và nàng công chúa Lọ Lem sống hạnh phúc bên nhau suốt đời” nhưng Tô Duyệt Duyệt vẫn luôn tin rằng tình cảm giữa hai người họ là thật.
Tuy nhiên, khi phát hiện ra câu chuyện tình mà mình vẫn luôn luôn tin tưởng kia thực chất chỉ như bóng bóng xà phòng tan trong không khí, tình yêu giữa chàng hoàng tử và nàng công chúa Lọ Lem chẳng qua cũng chỉ là một màn kịch thì Tô Duyệt Duyệt lại không biết phải dùng lời nào để an ủi Mèo con. Cô không thể tưởng tượng được Mèo con đã làm như thế nào để có thể chịu đựng và sống vui vẻ trong suốt thời gian qua. Tại sao cô ấy không bao giờ tâm sự những chuyện này với bạn bè? Tô Duyệt Duyệt hoàn toàn có thể chia sẻ với Mèo con nỗi đau khổ này, cô tình nguyện trở thành chỗ dựa cho cô bạn thân nhất của mình, chắc chắn sẽ không giễu cợt, trêu đùa gì Mèo con.
Tô Duyệt Duyệt khẽ khàng ôm Mèo con vào lòng, nỗi buồn của người phụ nữ lúc này đang biến thành những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi. Tấm thân run lên vì những tiếng khóc nấc của Mèo con khiến Tô Duyệt Duyệt vô cùng xót xa. Tại sao lại như vậy chứ? Một người phụ nữ xinh đẹp, đáng yêu như Mèo con, tại sao lại gặp phải cuộc hôn nhân bất hạnh đến nhường này?
Lẽ nào giữa hoàng tử và công chúa Lọ Lem sẽ mãi mãi không thể có được một cuộc sống hạnh phúc, bình yên thật sự?
Gió thổi nhẹ, cuốn tờ báo dưới chân hai người tới cửa một quán cà phê gần đó. Đó là một quán có gạch ốp tường toàn bằng màu xanh, bên trong bày khoảng hơn chục chiếc bàn làm từ gỗ cây hồ đào. Những chiếc khăn trải bàn màu nâu cọ phủ lên từng chiếc bàn có hình dáng trang trí khác nhau khiến không gian của quán càng thêm phần bí hiểm, khác biệt.
Trong quán, người đàn ông ngồi bên cửa kính gần sát với mặt đường đưa cốc chanh muối lên uống một ngụm nói: “Lẽ ra lúc đầu, tôi không nên để cô vào làm việc tại JSCT.”
“Anh hối hận rồi à? Có phải vì lần trước tôi đã làm tổn thương đến cô ta không ?” Cô gái người dựa lưng vào thành sofa, tay nghịch điện thoại di động nhưng tâm trí lại đang để tận đẩu tận đâu cất giọng hỏi. Người đàn ông ngồi đối diện đưa ánh mắt ra ngoài cửa sổ, hạ giọng trả lời: “Giờ cô ấy đã là bạn gái của tôi.”
“Anh đổi khẩu vị từ bao giờ thế?” Cô gái bĩu môi cười hỏi. Dưới cái nhìn của cô ta, cô gái kia hoàn toàn chẳng có chút hấp dẫn nào. Người đàn ông tiếp tục uống một ngụm chanh muối, nhìn cốc cà phê vẫn chưa uống nửa ngụm nào, nói: “Cô ấy thật sự khác biệt.”
“Khác biệt à? Mắt thì cận thị, mù tịt về thời trang, không có chút hấp dẫn, như vậy là khác biệt, phải không?” Cô gái đưa những ngón tay thon dài đặt lên khóe miệng, nở nụ cười châm chọc pha lẫn ghen tỵ.
“Thôi đi! Một cô gái thông minh thì không nên nói


XtGem Forum catalog