Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/783 lượt.
bị liệt vào danh sách đen của công ty thì chắc chắn tương lai tới đây sẽ chẳng thể tốt đẹp được. Tuổi tác ngày càng cao, nữ giới cũng nên biết ôn tồn hơn trong công việc, bởi vì, đối với phụ nữ thì sự ổn định vẫn luôn là điều quan trọng nhất.
“Ok! Sau này chuyện của anh, tôi sẽ hạn chế nhúng tay vào.”
“Tốt!” Tống Dật Tuấn cười đáp, Quản lý Tiêu cũng cười phụ họa theo. Sau khi ra khỏi phòng họp, Tống Dật Tuấn cũng không gặp được Tô Duyệt Duyệt. Gọi di động cho cô, lại nghe thấy tiếng chuông“Đừng xem tôi chỉ là một con cừu…” vang lên ở đâu đó, đi thêm vài bước nữa, anh nhìn thấy cô đang ngồi lặng lẽ ở một góc cầu thang, tay cầm điện thoại nhưng lại không hề có ý nghe máy.
“Sao thế? Em định ngồi đây để làm cừu đông lạnh à?”
Còn chưa kịp định thần lại, Tô Duyệt Duyệt đã bị Tống Dật Tuấn kéo dậy: “Con cừu đông lạnh này sao mà nặng thế? Nào, đi thôi, hay là em muốn có một bó cỏ tươi cho đúng với cừu nhỉ?”
Câu đùa hóm hỉnh đó đã khiến khóe môi cô gái hơi nhếch lên, cô đã nhoẻn miệng cười. Giọng nói ấm áp, dịu dàng của Tống Dật Tuấn lại vang lên bên tai cô: “Có anh ở đây, sẽ không ai bắt nạt, ức hiếp em được đâu.”
Xét đi xét lại, Tô Duyệt Duyệt hoàn toàn chẳng có điểm gì xuất sắc, nổi trội cả. Cũng chính vì nguyên nhân này mà cô luôn khiến người khác có cảm giác khinh khỉnh. Tống Dật Tuấn thích cô, thật sự đã thích cô, anh không đòi hỏi ở cô bất cứ một sự báo đáp nào. Tô Duyệt Duyệt biết rõ trái tim anh, vòng tay anh lúc nào cũng luôn rộng mở, ấm áp, cho dù Doanh Thiệu Kiệt một mực khẳng định là Tống Dật Tuấn chỉ đang giả vờ, đang đóng kịch trước mặt mình, cô cũng hoàn toàn không bao giờ nghi ngờ tình cảm mà anh dành cho cô.
“Hết khóc rồi chứ?” Tống Dật Tuấn hỏi, Tô Duyệt Duyệt khẽ lắc đầu.
Hành lang lúc này rất vắng vẻ. Đây quả là một địa điểm rất an toàn dành cho hai người. Chẳng ai lại từ bỏ thang máy để leo bộ lên tầng cao như thế này. Có điều, đi thang máy nhiều cũng thấy nhàm chán. Nếu leo cầu thang bộ, từng bước từng bước một, sẽ rất khó để hình dung cảm giác này. Những hồi ức về một thời đã xa của mỗi người, cũng chính là những khát vọng, mong ước về một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.
“Bồ nhí” lại không phải ở góc tối
Thứ Sáu, Doanh Thiệu Kiệt đến nhà tìm Lâm Tử Văn nhưng không gặp. Mèo con chào hỏi Doanh Thiệu Kiệt rất nhã nhặn và nói rằng, Lâm Tử Văn đi công tác, đến Chủ nhật mới về. Nghĩ lúc đó đã muộn, nếu ở lại nhà họ Lâm ăn tối theo lời mời của Mèo con thì hơi bất tiện, thế nên Doanh Thiệu Kiệt từ chối và nói: “Cảm ơn, vậy hôm khác tôi lại đến.”
“À, phải rồi, tôi hẹn với Duyệt Duyệt ngày mai sẽ cùng ăn cơm, anh có muốn đi không?”
Cái tên của một người đã vô cùng quen thuộc nhưng giờ lại đang cách anh một khoảng rất xa. Doanh Thiệu Kiệt buồn bã trả lời: “Không, cám ơn, tôi không đi cùng được.”
“Sao thế? Chúng tôi đều đã nhận ra cả rồi, lẽ nào Duyệt Duyệt vẫn còn giấu anh sao?” Xét về phương diện tình cảm, Mèo con nhạy cảm hơn Duyệt Duyệt nhiều. Trong cuộc nói chuyện điện thoại gần đây giữa hai người, Mèo con đã đoán biết được Tô Duyệt Duyệt có vấn đề trong chuyện tình cảm nên khi thấy Doanh Thiệu Kiệt từ chối lời mời ăn cơm, cô liền lập tức truy hỏi.
“Không, không, cô hiểu lầm rồi!”
Thứ Bảy, Tô Duyệt Duyệt rời khỏi giường khi trời đã sáng tỏ. Tối qua, Tống Dật Tuấn đã ngỏ lời xin lỗi, nói rằng trong hai ngày cuối tuần anh có việc bận nên không thể ở bên cô được, mong cô hết sức “tha thứ” cho mình. Tô Duyệt Duyệt cũng không phải là một người cố chấp, nếu bạn trai đã nói có việc bận thì tốt nhất nên để anh ấy tập trung giải quyết công việc. Ngày hôm qua, tâm trạng của Tô Duyệt Duyệt không được tốt, sau đó, Amy chủ động gọi điện thoại cho cô, nói rằng người của bộ phận Nhân sự đã hiểu nhầm quy định, những chuyến du lịch mà nhân viên mới không thể tham gia là những chuyến du lịch của cả công ty chứ không phải là các chuyến đi dành cho những nhân viên xuất sắc nhất. Tô Duyệt Duyệt biết chắc chắn Tống Dật Tuấn đã can thiệp vào chuyện này. Nói thực lòng, cô cố đấu tranh như vậy hoàn toàn không phải là để đi Lệ Giang cho bằng được mà chỉ vì muốn chứng tỏ khẩu khí của mình. Dù chuyện này cuối cùng cũng đã được dàn xếp ổn thỏa nhưng cô vẫn cảm thấy không vui, đã cố không nghĩ đến nó nữa nhưng cảnh tượng kì lạ đó vẫn lặp đi lặp lại trong giấc mơ của cô đêm qua. Cho đến khi tỉnh giấc, cô hoàn toàn không thể nhớ mình đã mơ thấy những gì.
Tô Duyệt Duyệt vừa làm vệ sinh cá nhân xong, Mèo con đã gọi điện đến, nói đang đứng đợi cô ở dưới nhà để cùng đi ăn trưa. Duyệt Duyệt vỗ trán, sao cô có thể không nhớ gì về chuyện này nhỉ? Trang điểm qua loa một chút, mặc vội bộ quần áo nhung lên người, Tô Duyệt Duyệt phi xuống cầu thang. Có điều, xuống đến nơi, cô chẳng nhìn thấy Mèo con đâu cũng chẳng nhìn thấy chiếc Smart của cô ấy.
“Không phải nói là đã đến rồi sao?”
Bầu trời bỗng nhiên tối đi một chút, ánh sáng yếu ớt khiến hơi ấm phủ lên người cũng giảm đi. Tô Duyệt Duyệt lấy điện thoại ra định gọi cho Mèo con thì chợ