Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2159 lượt.

lập tức.
Trò chơi này quả thật là cực phẩm rồi. Quân Tử chỉ chỉ vào những người ở chỗ này, dở khóc dở cười. Khoan hãy nói, trò chơi này chính là không muốn bọn họ động phòng đây mà! Quân Tử chạm chạm vào nhón tay của An An, dừng lại một hồi lâu, ngón tay xoay xoay. An An cố gắng nhịn cười, thiếu chút nữa là bị lộ.
Chơi hết mấy trò, bây giờ lại muốn gọp hai trò chơi lại cùng một lúc. An An và Dương Tử cùng nhau hợp tác. Chuyện này khiến mọi người trong phòng bật cười.
Đơn giản nhất chính là trò chơi kéo búa bao, Quân Tử chiến đấu với Diệp Tử, ai thua thì cởi quần áo.
Diệp Tử đã sớm có chuẩn bị, tối nay mặc không biết bao nhiêu là áo ngắn , bởi vì cô biết thế nào bọn họ cũng sẽ dùng đến chiêu này. Chỉ có Quân Tử là thảm thương, chơi được vài vòng thì đã cởi tới áo lót trong rồi.
Lúc này, An An chống nạnh cười ha hả gian xảo. Dương Tử lấy ra con roi da, làm bộ ‘chát’ một tiếng, rút roi ra. Mọi người bật cười khanh khách, bởi vì sắp có trò hay kế tiếp để xem rồi.
Chỉ vì tiết mục tối nay, An An cố ý ngấm ngầm bảo Dương Tử đi mua roi da này. Hai người bọn họ đã sớm thương lượng chu đáo, cùng nhau sáng tác ra vở kịch này.
Sắc mặt Diệp Tử đen ngầm. Quân Tử cũng đứng ngây ngẩn cả người. Đây là trò gì thế? Quan trọng là ai sẽ làm ‘quan’ đây?
“Diệp Tử, cái này cho cậu. Quân Tử, nằm lên giường, đàng hoàng chờ ‘bị đòn’ nhé. Nhớ rõ, Diệp Tử đánh ra một roi là anh phải nói một câu: “Bà xã, anh thích..” Cứ như vậy nhé… Tổng cộng hai mươi lần, nặng nhẹ tùy cậu quyết định.”
Tuy rằng Diệp Tử đủ ác độc, nhưng trò chơi này quả thật là hỏng bét. Điều quan trọng là đối mặt với căn phòng đầy người, da mặt cô dày cũng bắt đầu đỏ ửng. Đứng ở trên giường cầm roi không biết làm thế nào.
Đúng lúc này thì chuông cửa vang lên, Lâm Tiếu đi xuống lầu mở cửa. Chỉ trong chốc lát, Uông Thanh Mạch mang theo mùi rượu đầy mình đi lên.
Vừa mới tới cửa phòng thì thấy một màn này, Diệp Tử đang cầm roi, hướng về phía Quân Tử chào hỏi, anh mất thăng bằng, thiếu chút nữa ngã xuống. Cái màn đặc biệt này quả thật khẩu vị quá nặng.
Uông Thanh Mạch đứng bên cạnh Kiều Vũ, nhỏ giọng hỏi: “Khẩu vị nặng như thế này là chủ ý của ai?”
Kiều Vũ hất cằm lên, chỉ chỉ về phía An An: “Cay độc nhất trong lịch sử! Khẩu vị nặng nhất ở đây còn ai ngoài bảo bối An An nhà cậu chứ?”
Uông Thanh Mạch cười như có như không. Thật rối rắm, không biết đây là chuyện nên vui vì bảo bối nhà anh có nhiều sở thích kỳ quái, hay là chuyện nên nổi giận vì An An ‘hiểu chuyện’ quá nhiều như thế?
Ai da, đúng là đàn ông, cũng có mâu thuẫn của riêng mình, vừa muốn bảo bối nhà mình hồn nhiên ngây thơ, vừa muốn cô ấy hấp dẫn quyến rũ. Mâu thuẫn, thật sự rõ ràng mâu thuẫn!
Trò chơi này rốt cuộc cũng kết thúc bằng câu nói tràn đầy nước mắt của Quân Tử, ‘bà xã, anh rất thích.’
“Trò chơi cuối cùng nhé! Hai người làm xong thì chúng tôi sẽ đi. Trễ rồi, cũng nên suy xét lại. Đóng cửa lại thì hai người bắt đầu. Không nghe thấy động tĩnh gì thì chúng tôi sẽ không đi. Đừng lừa gạt chúng tôi! Hôm nay chúng tôi phải nghe được âm thanh, nếu không hợp tác thì chúng tôi sẽ phải tận mắt chứng kiến động phòng hoa chúc đấy nhé.”
Lúc An An nhìn thấy ông xã của mình thì có chút ngạc nhiên, sau đó bật cười ha hả: “Anh còn chưa ngủ hả?”
“Tìm thấy người vợ không an phận này thì anh mới có thể ngủ được.”
“Không có chuyện gì, không có chuyện gì! Những vụ án phức tạp ở đảo Hoàng Nham này đã kết thúc lâu rồi. Ông xã, anh không cần lo lắng.” An An giống như cô dâu nhỏ, đứng bên cạnh Uông Thanh Mạch nịnh nọt, xoa bóp cánh tay của người đàn ông.
Uông Thanh Mạch không để ý đến cô. Một đống người đứng trước cửa phòng, lắng nghe động tĩnh ở bên trong. Qua một hồi, An An mới nhớ tới mục đích chủ yếu của ngày hôm nay, nhỏ giọng vội vàng hỏi: “Tình hình sao rồi? Có động tĩnh bên trong không?”
Mọi người đồng loạt lắc đầu. Uông Thanh Mạch bất đắc dĩ nhìn người không biết an phận đang đứng bên cửa: “Chắc là đã ngủ rồi.”
Mọi người đều biết, vốn là mệt mỏi mấy ngày nay, còn bị bọn họ giày vò như vậy nữa, đã sớm thê thảm lắm rồi.
An An vừa định đẩy cửa bước vào thì bị Dương Tử kéo ngược lại: “Nghe tớ nói nè bảo bối An, chúng ta đi thôi. Không lẽ em thật muốn nhìn sao? Em không sợ đêm khuya có người nhịn không nổi sao?” Vừa nói vừa cười, Dương Tử chỉ chỉ về phía người đàn ông đang đứng cách đó không xa.
An An nghẹn lời, ngàn lần không muốn: “Em muốn xem động phòng!”
Chơi cả đêm, về đến nhà đã hơn mười hai giờ. Đột nhiên An An phát hiện, ánh mắt của Uông Thanh Mạch có gì đó không đúng. Cô liếc mắt nhìn xung quanh, thấy không có gì nên chui vào toilet.
Mà Uông Thanh Mạch cũng làm như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ là đột nhiên nghĩ tới, phải nên ‘cưng chiều’ An An một phen.
Tắm rửa xong, An An lau tóc. Uông Thanh Mạch ngồi ở trên giường, nhắm mắt. Một lát sau, xem như An An bị hạnh hạ đủ rồi, hơn nữa, mới vừa rồi chơi vui quá, bây giờ thả lỏng một chút lại có cảm giác mệt mỏi. Tóc vẫn còn chưa khô nhưng cô vẫn leo lên giường, gác một đầu tóc vẫn còn ướt