Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
g có việc gì làm, đi thẳng về hướng nhà của Triệu Dư.
Lúc cửa vừa mở ra, An An giật mình, mở to mắt nhìn chằm chằm. Con bà nó, người mở cửa không phải là Bình Tử chứ là ai?
An An hét lên một tiếng rồi nhào tới Bình Tử: “Cậu này, chuyện này bắt đầu từ khi nào? Còn lừa gạt bà cô đây!”
Bình Tử bị tiếng hét có thể san bằng đất đai của An An làm cho hết hồn, xoay người chạy vào trong nhà, vừa chạy vừa la: “Đừng đánh tớ! Đừng đánh tớ!”
An An theo vào trong, đóng cửa lại, nhìn một vòng bên trong nhà. Bình Tử giống như con mèo nhỏ lạnh run, trốn tránh An An.
“Nói! Tới mới đi vài ngày, đã qua ở chung… Cậu thật lẹ mà.” An An làm ra vẻ hùng hổ vấn tội. Bình Tử này đúng là bại não mà, quên mất phản công như thế nào. Không có gì cũng trở thành có gì rồi.
“Không phải như cậu nghĩ đâu.” Bình Tử vội vàng khoát tay, không thể ngừng miệng, hai tay xua tới xua lui như quạt gió.
“Lại đây! Đừng làm như tớ sẽ ăn thịt cậu vậy chứ!” An An đi đến ghế salon ngồi xuống, bộ dáng như một đại gia. Cô không cần biết ai là chủ nhân thật sự của căn nhà này.
“Triệu Dư không có ở nhà hả?”
“Anh ấy không có ở đây. Tớ ở một mình thôi.”
"À, được rồi! Phòng mới cũng được chuẩn bị xong, chừng nào mới động phòng đây?” Hai ngày nay, An An rất nhạy cảm với hai chữ động phòng này, rất có hứng thú đấy! Chỉ tiếc rằng không được nhìn thấy, thật thất bại!
Quả thật chỗ ở của Bình Tử không an toàn. An An đã tới một lần, nếu cô phải làm thêm giờ, hơn nữa còn phải ngồi xe điện ngầm, rồi chuyển qua xe khác, về đến nhà cũng hơn mười giờ. Một người con gái, khăng khăng đòi ở một nơi như vậy, Triệu Dư đưa cô về một lần liền không cho cô ở chỗ đó nữa. Đây cũng chính là ý tốt của anh, dù sao anh cũng không tính ở căn nhà này.
Nhưng về phần ý đồ của Triệu Dư thì hình như chỉ có một mình Bình Tử là không biết. Những người khác đã phát hiện từ lâu.
An An ngồi một lúc, hỏi được ra hết đầu đuôi thì cửa nhà mở ra. An An ngẩng đầu lên nhìn, hai người ngẩn ra, sau đó nhìn nhau cười hì hì.
Nụ cười của An An ám chỉ nghi ngờ ý tốt của Triệu Dư. Còn nụ cười của Triệu Dư thì vẫn thản nhiên bình tĩnh.
Bình Tử có chút xấu hổ. Quả thật đã lâu rồi, Triệu Dư không ở nơi này, đúng ra là không ở lại lâu. Tối nào cũng chỉ ghé thăm gì gì đó. Hay là… chặc… mỗi ngày thì phải…
An An nhìn dáng vẻ xấu hổ đến mức muốn chết quách đi cho rồi của Bình Tử, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, trong lòng thầm nghĩ không nên làm kỳ đà cản mũi nữa rồi. Cô đứng dậy, nhíu mày, nhếch miệng nói: “Tớ về đây! Đêm xuân quá ngắn!”
Triệu Dư không nói gì, đứng ở cửa. An An muốn đi, nhưng bị Bình Tử giữ lại. Thật ra thì cô mong An An bỏ đi cho thật lẹ, nếu không thì cô lúng túng đến chết mất thôi.
An An đi tới cửa, khi đi ngang qua người Triệu Dư thì đột nhiên dừng lại, giơ tay chọc chọc lên ngực của Triệu Dư, thì thầm một câu. Âm thanh rất nhỏ, hai mặt kề cận nhau, Bình Tử không nghe được gì nhưng tim cô đột nhiên như bị bóp chặt.
Đối với Triệu Dư, cô không biết cảm giác của mình là gì. Là yêu thích sao? Thích, đó là một loại tình cảm tiêu biểu cho một sự việc hết sức tốt đẹp, nhưng không phải muốn là sẽ có.
Nhưng hai người trước mặt kia đứng quá gần, ánh mắt Triệu Dư lấp lánh ý cười nhìn An An, đột nhiên cô hiểu rõ điều gì đó.
An An đi rồi, Triệu Dư đóng cửa lại ngồi xuống, Bình Tử vẫn còn đứng đó kinh ngạc sững sờ.
Ngày hôm sau, Bình Tử mang cặp mắt thâm quầng xuất hiện ở phòng tiêu thụ. An An đưa đồ ăn sáng cho cô, nhưng cô lại không có chút phản ứng nào. Phản ứng khác lạ so với ngày thường khiến An An chú ý. Nếu là lúc trước, khẳng định Bình Tử sẽ cười hì hì nhận lấy, nhưng hôm nay thì cô làm như không thấy.
An An muốn hỏi thẳng Bình Tử vì lý do gì, kết quả Bình Tử làm như nhìn thấy cô như thấy quỷ, tránh né. Sau vài lần, An An cũng không thèm để ý đến cô nữa rồi.
Chu Tiến tới, mọi người đều đông đủ. An An biết có vài chuyện phải nên nói rõ ràng, nếu không cô sẽ bị bọn họ lột da người sống sờ sờ như thế này. Bị tra khảo không bằng khai báo, không khác nhau bao nhiêu!
Hội hợp sáng sớm, An An nhìn ánh mắt ác cảm của mọi người, bất đắc dĩ bĩu môi, ngoắt ngoắt tay, ý bảo mọi người ngồi xuống ghế salon.
An An nói chuyện thứ nhất: “Tôi phải từ chức, mong các người thông cảm.”
Mặc dù mọi người có hơn ngạc nhiên, nhưng cũng là chuyện trong dự liệu. Người ta là một Trung úy, ở trong một gia đình quan cấp thì làm sao có thể làm việc ở phòng tiêu thụ này.
Chuyện thứ hai, cũng là vấn đề mọi người quan tâm nhất. Tại sao An An không nói cho mọi người biết Uông Thanh Mạch chính là chồng của cô? Đám người bị cô lừa gạt xoay quanh, đây là một sai lầm không thể tha thứ được.
An An uống một ngụm nước, hắng giọng nói: “Nguyên nhân của chuyện này là như vậy…”
***Lời của tác giả muốn nói: Ở trên mới vừa cho mọi người biết nguyên nhân vì sao An An không thích quân đoàn 41, một là vì bị ám ảnh từ bé, hai là vì cô phạm phải sai lầm lớn. Chương sau sẽ giải thích vấn đề vì sao Uông Thanh Mạch lại là Nham Tử…