Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói
Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342156
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2156 lượt.
Mọi người muốn biết rõ vấn đề thì cần phải ngược dòng thời gian trở về đầu năm nay. Sau khi trải qua việc An An không khóc, không làm khó, không đánh, không mắng, không ăn cơm, không ngủ và một loạt xu hướng bạo lực ngấm ngầm, cuối cùng Uông Thanh Mạch cũng phải thỏa hiệp, cùng đạt được nhận thức chung.
Nghỉ Đông qua đi, An An lưu luyến không muốn tách rời Uông Thanh Mạch để trở về Quảng Châu. Vừa mới trở về Quảng Châu không được bao lâu thì xảy ra sự kiện nổ tung viện nghiên cứu. Tối hôm đó, Uông Thanh Mạch chạy tới bệnh viện quân đội, nơi An An đang trị thương.
Không chỉ dùng chữ đau lòng là có thể giải thích được, ‘sợ’ mới chính là cảm giác thật sự của Uông Thanh Mạch. Nếu An An thật sự xảy ra chuyện gì thì anh sẽ như thế nào đây?
An An ở lại bệnh viện một thời gian. Uông Thanh Mạch không thể ở lại chăm sóc cho cô quá lâu, ngày thứ ba phải trở về Bắc Kinh.
An An càng nghĩ tới chuyện này càng cảm thấy không còn mặt mũi gặp lại mọi người. Tuy rằng mọi người không có ý chỉ trích cô, nhưng cô còn mặt mũi nào đối diện với đồng nghiệp đã bị thương và quân trưởng Vương Ngôn Kính, người cô vừa nhìn đã sợ hết hồn?!
Trong lòng An An thầm tính toán, muốn có hiệu quả, lựa trúng thời cơ, cơ hội thành công sẽ không nhỏ: “Em muốn vào giới văn nghệ thử một chút, làm trợ lý con cũng được, được không?”
Uông Thanh Mạch ôm eo bà xã, vuốt ve da thịt bên hông không có chút thịt dư, giống như đang suy nghĩ lung tung, bỏ ngoài tai những lời An An vừa nói. Cặp mắt đang híp lại bỗng nhiên bật mở: “Anh thấy em to gan thật đấy. Lối sống của nghề kia thật quá kém, em ngoan ngoãn ở nhà chờ mấy ngày nữa rồi đi làm.”
An An đã sớm biết anh không dễ dàng đồng ý như vậy, xoay người, giạng chân ngồi trên đùi của Uông Thanh Mạch, hai tai choàng lên cổ của anh làm nũng: “Ông xã, từ nhỏ em chưa bao giờ dám nghĩ tới, sau này lại càng không thể nào. Ai lại không có lý tưởng, cô bé nào sinh ra đều nghĩ tới quân nhân. Anh xem, từ nhỏ em đã lấy tiêu chuẩn của quân nhân làm yêu cầu để trưởng thành. Lớn hơn một tí thì tham gia bộ đội, vào trường quân đội, và gả cho quân nhân. Cả đời này cũng không thể nào thoát khỏi rào cản này để ra ngoài xem cho biết thế giới bên ngoài.” An An ngừng lại một chút, “Em không thiếu thốn thứ gì cả. Em có người yêu em nhất trên đời. Nhưng mà, cuộc sống của chúng ta rất đơn điệu, rất nhàm chán.” An An nhấn mạnh hai chữ cuối cùng, bởi vì quả thật nhàm chán đó mà.
“Không được, anh sẽ không đồng ý! Còn nữa, nếu để cho cha biết được, không phải sẽ lột da em hay sao?” Uông Thanh Mạch không lay động. An An tốn nhiều tâm tư như thế, tuy rằng An An nói không phải không đúng, nhưng anh không thể hùa theo với cô.
“Ông xã, anh không muốn kết hôn sao?” An An biết mình nói gì Uông Thanh Mạch cũng sẽ không đồng ý, duy chỉ có điều này là An An vẫn còn có hi vọng.
Vừa dứt lời, Uông Thanh Mạch đã lộ ra vẻ hứng thú, ôm eo An An kéo sát về phía mình. Gương mặt bảnh trai hiện lên nụ cười có thể giết người: “Bảo bối, đương là muốn kết hôn rồi! Vậy đi, anh định là ngày mồng một tháng năm, có được không? Anh đã nhắc tới chuyện này gần một năm rồi, chấm dứt đi thôi.
An An gật đầu một cái: “Em còn có một điều kiện, nếu không thì đừng hòng em kết hôn!”
“Không được, anh không đồng ý! Ngành nghề đó không tốt, trợ lý con cũng không được.”
“Ông xã, em đã dự định ba loại công việc, cái nào cũng phải làm. Về phần đi bao lâu thì tùy anh định đoạt.”
Uông Thanh Mạch không hiểu, nhìn An An chờ cô nói tiếp đoạn sau.
An An cười hắc hắc, nghiêng người về phía trước, hôn một cái lên gò má của Uông Thanh Mạch.
“Mấy ngày trước đọc tin tức ở trên mạng, nếp sống của xã hội bây giờ quả thật không tốt, toàn là những sự kiện dính líu tới quy tắc ngầm. Làng giải trí là một trong những ngành nghề hỗn loạn nhất trong xã hội. Chuyện quy tắc ngầm giữa chủ nhiệm và tiếp viên hàng không nữ, cũng như nhân viên bán nhà đang được lan truyền dữ dội trên web.
“Có nghe qua làng giải trí. Vì sao tiếp viên hàng không và nhân viên bán nhà cũng rơi vào quy tắc ngầm?”
An An liếc mắt lườm Uông Thanh Mạch, ý nói anh không biết gì hết, OUT cho rồi. “Cho nên, em phải đi thử ba ngành nghề này một chút. Em không sợ mắc phải quy tắc ngầm, anh để cho em đi thử chút đi mà!”
Uông Thanh Mạch còn chưa trả lời, An An lại mở miệng: “Em đã giải thích cho anh nghe rồi, đừng ra lệnh. Chuyện anh phải làm trong khoảng thời gian này chính là không được dùng danh nghĩa chồng của em mà xuất hiện, coi như hai chúng ta chưa hề quen biết. Nhưng nếu anh xuất hiện trong nhà thì lại là chuyện khác!” An An ôm một cánh tay của Uông Thanh Mạch, khuôn mặt nhỏ nhắn cười tươi như hoa: “Đương nhiên lúc đó anh vẫn là ông xã của em!”
“Lúc ở bên ngoài, anh là Uông Thanh Mạch, là quân nhân, là thủ trưởng, không phải là ông xã của em. Anh muốn cua em thì cũng phải xem tâm tình lúc đó của em như thế nào. Nếu trong vòng nửa năm mà cua không được thì chuyện kết hôn của chúng ta… Anh bắt đầu lại từ từ đi!”
“Nói chuyện vớ vẩn.” Hai tay U