Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.
theo đuổi An An, nhưng anh vẫn luôn không tự giác mà ngóng trông. Chẳng qua chỉ là muốn làm bạn bè thôi cũng được, nhưng lại không quản được tâm tư rộn rạo xôn xao.
Ai da, phần lớn thời gian, đàn ông không quản được ___ hai thứ khác biệt, một là cơ thể, một là trái tim.
Phòng ốc của Triệu Dư đã hoàn toàn được sửa xong. Rốt cuộc cô cũng có thể buông tay bỏ mặc rồi. An An đưa chiếc chà khóa cầm trong tay cho Triệu Dư rồi hai người cùng trở về.
An An ngồi trong xe của Triệu Dư, giơ tay lên nhìn đồng hồ, ba giờ rưỡi rồi. Thầm nghĩ phải trở về nhanh thôi, đừng để Uông Thanh Mạch bắt gặp, cô nhất định sẽ nếm mùi đau khổ.
Có một số đàn ông sẽ để người ta phản bác không cần lý do nào cả. nhưng đôi khi, phải hiểu được thế nào là phục tùng vô điều kiện. đây chính là một tính chất đặc biệt của người quân nhân.
Phần lớn thời gian, bọn họ sẽ đem tác phong và thói quen công tác không nhận thức được vào cuộc sống hàng ngày. Tôi nói một, em có thể bác bỏ, nhưng nhất định phải có lý do. Đây là hình dạng của Uông Thanh Mạch trong mắt của An An.
Uông Thanh Mạch lúc nào cũng cưng chiều An An đến tận trời. nhưng nếu cô phạm vào đại kị của anh, thì anh vẫn sẽ phạt cô không chút nương tình.
Có đôi khi, tâm ý tương thông là một loại ăn ý. Có đôi khi ăn ý quá mức, tương thông quá mức, sẽ trở thành một loại gánh nặng.
Cô mới bước xuống từ trong xe của Triệu Dư thì bắt gặp cánh cửa sổ của chiếc xe jeep từ từ kéo xuống. người ngồi bên trong bị che khuất, không rõ mặt mũi, nhưng An An cũng biết, kỳ này không tránh khỏi thương tích nhẹ rồi.
An An đi vào cầm túi xách đi ra. Bình Tử vừa cầm ly nước trong tay vừa đi theo bên canh An An nói: “Đó là Uông đại gia! Quan sát cho rõ đi! Nếu bị ông xã cậu bắt gặp, khẳng định là Uông đại gia sẽ hết cơ hội.”
An An liếc mắt nhìn Bình Tử bên cạnh đùa giỡn: “Cậu nói nhiều quá đi. Coi chừng tôi xử lí cậu một cách đẹp mắt bây giờ.”
Trở lại biệt thự, An An lập tức bị người ta lột sạch quần áo tới tận chân. Tuy rằng phụ nữ thời đại lõa thể là thịnh hành, nhưng cô vẫn là phụ nữ đàng hoàng, không muốn nổi danh bằng cách này.
An An bị xé quần áo hơn phân nửa, núp trong góc ở toilet, cánh tay run run chỉ chỉ gương mặt tuấn tú của Uông Thanh Mạch:
“Uông Thanh Mạch anh… đây là hành vi lưu manh. Thân là một quân nhân thì phải tự kiềm chế bản thân, đồng thời tuân giữ kỷ luật. không được nhất thời kích thích dục vọng bản thân mà làm ra điều sai trái. Chúng ta đạt được thỏa mãn cũng là đồng nhất với chuyện mất đi nguồn sinh lực quý giá nhất trong thân thể.”
“Không sao, nguồn sinh lực này có thể tái tạo.”
“Uông Thanh Mạch, tay kia của anh đặt chỗ nào vậy.”
“Tôi làm cái gì chứ.”
“Lấy ra, anh lấy ra cho tôi.”
“Đừng nhúc nhích.”
“Buông tay, lấy ram au.”
“Đừng nhúc nhích, để tôi xem.”
“Không cần…”
“Đưa cho tôi.”
“Buông tay buông tay buông tay…”
“Quản hơn vạn binh, duy chỉ có em là tôi quản không được!” Giọng điệu Uông Thanh Mạch khẽ nhếch lên. Rõ ràng là anh chỉ muốn cô đừng giẫy giụa cánh tay quá mạnh để anh giúp một tay cởi áo sơ mi của cô ra mà thôi.
Nửa người lõa thể, An An bĩu mô, giựt lại y phục bị người ta lột xuống, che chắn trước ngực:
“Chúng ta đã nói qua, không được dùng sức mạnh.”
“Tôi có làm gì em đâu.” Uông Thanh Mạch hết sức bình tĩnh nhìn vẻ mặt đề phòng của An An.
Mới vừa rồi rõ ràng còn dùng sức mạnh, cởi quần áo của người ta thôi, có cần dùng nhiều sức vậy không chứ. hơn nữa, bàn tay lạng quạng, rõ ràng là sờ mó trên người của cô.
Tuy rằng An An lúc nào cũng đề phòng Uông Thanh Mạch, nhưng lần nào cũng né tránh không kịp.
“Uông Thanh Mạch, anh thật du côn!” Ngón tay không an phận, vẫn như cũ lả lướt trên thân thể của cô. An An gầm thét.
Tay trái của Uông Thanh Mạch đè thân thể muốn chạy trốn của An An lên tường. anh cúi đầu, nhìn cơ thể khẽ ửng hồng của An An.
Loại dục vọng này lúc tới thì đột phá một cách khẩn cấp. mà đối mặt với một hình ảnh quyến rũ như vậy thì ai có thể ngăn được dục vọng dâng trào đây. Uông Thanh Mạch cũng không ngoại lệ.
Vốn là ngón tay trêu đùa đánh vòng, muốn đánh tan lý trí của An An. Nhưng lại không nghĩ tới bộ dạng nghiêm trang nhàn rỗi hằng ngày của mình lúc này lại bắt đầu căng thẳng, yết hầu căng lên.
An An khó chịu, cơ thể hơi lùi lại phía sau né tránh làn tay nữa trêu đùa vuốt ve của Uông Thanh Mạch. tấm lưng tradn dán lên gạch sứ lạnh lẽo khiến cô phải hít vào một hơi thật sâu.
Uông Thanh Mạch vừa nghe thấy tiếng thở sâu ẩn nhẫn rót vào trong tai thì tăng sức xoa bóp ở trên tay, nhưng lại không khến An An bị đau đớn, mà toàn là cảm giác ngứa ngáy tinh tế, trêu chọc, thu hút tâm tư của cô.
Khi ngón tay lướt qua áo ngực, thì đầu ngón tay như có ma lực khẽ dừng lại trên đỉnh nhỏ đang nhô ra, đánh vòng một cái. Sau đó từ từ trượt xuống cái eo thon hình như đang run rẩy dưới tay của anh.
An An cắn môi, đè nén tiếng thở mạnh. Nhịp đập mạnh mẽ của trái tim đều đã lọt vào tai của Uông Thanh Mạch.
“Uông Thanh Mạch, đừng đùa như vậy nữa có được không.” An An khống c