Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.
này em chăm sóc mình cho tốt, anh sẽ không trông nom em nữa.”
“… Anh chờ em, em tới…”
Cổng khắp bệnh viện đều có người canh giữ, lúc Bành Dã không chớp mắt theo dõi, di động trong túi rung một cái, anh biết là tin nhắn của Trình Ca, lấy ra xem, ba chữ: “Em đến rồi.”
Anh rất nhanh gửi lại một chữ: “Tốt.”
Mười Sáu tò mò, thời điểm thế này, Bành Dã không bao giờ để ý tới điện thoại.
“Anh, ai vậy?”
Bành Dã nhìn không chớp mắt: “Đến lượt cậu quản?”
Mười Sáu cười hì hì: “Hôm kia mưa xối xả, anh lái xe đi đâu thế? Hôm qua cũng vắng mặt.”
Bành Dã nói: “Nghỉ ngơi.”
Mười Sáu nhìn ra sau: “Ni Mã!”
Ni Mã sáp gần lên, nói một cách nghiêm túc: “Anh Bảy, em đã phát hiện tóc của phụ nữ trong quần áo đồ lót của anh. Xem màu, là của chị Trình Ca.”
Bành Dã: “…”
Ni Mã: “Anh, sao tóc của chị Ca có thể chạy vào trong quần áo của anh vậy?”
Bành Dã: “…”
Mười Sáu thúc anh: “Anh Bảy, tốc độ của anh quá nhanh, sau này truyền dạy một ít kinh nghiệm cho mấy anh em.”
Ni Mã cũng nói: “Còn có triển lãm ảnh, tiền quyên góp và bản tin nhiều như thế, nhưng trên báo in không rõ, khi nào để chị Ca tới cho bọn em gặp đây?”
Đang nói, Bành Dã nghiêm túc nói: “Đi ra rồi.”
Mười Sáu và Ni Mã lập tức cảnh giác, nhìn cổng chằm chằm.
Cổng sau người đến người đi.
“Anh, người nào vậy?”
“Áo khoác màu xám.”
Người Bành Dã nói là một người phụ nữ xõa tóc, đeo kính và đội mũ, quần áo có vẻ rất người lớn.
“Đó không phải là An An thì phải?”
“Ngụy trang rồi, là cô ấy.” Bành Dã rất chắc chắn.
Mười Sáu lập tức thông báo cho anh em ở mấy cổng khác. An An chặn một chiếc taxi, Bành Dã khởi động xe, đuổi theo cách một khoảng.
Nhưng lái không bao lâu, xe taxi bắt đầu quẹo tới quẹo lui.
Bành Dã nắm chặt tay lái, nói: “Cô ấy phát hiện rồi.”
Quả nhiên, chỉ một lát sau, An An xuống xe, quẹo vào một con hẻm nhỏ. Bành Dã giao xe cho Ni Mã, đi theo tới cùng Mười Sáu.
Con hẻm rắc rối phức tạp, quầy nướng, quầy mì, quán ăn nhỏ, nhà ở, cái gì cũng có.
An An nhanh chóng qua lại bên trong, thỉnh thoảng quay đầu nhìn. Bành Dã và Mười Sáu phản ứng nhanh, giấu mình rất tốt. Nhưng tính cảnh giác của An An cực cao, càng đi càng nhanh, cuối cùng chạy.
Trong hẻm quá nhiều đồ linh tinh, Bành Dã không ngừng theo sát, Mười Sáu lại bị bỏ lại.
An An cũng không biết cảm giác của mình có đúng hay không, không ngừng chạy đi về phía trước. Cô qua khỏi con hẻm, chạy lên đường lớn, cách lằn ranh dành cho người đi bộ nhìn thấy quán ăn mà cô và anh trai từng ăn.
Ở cửa có một chiếc xe màu đen đang đậu, chỗ ghế lái cháy thuốc, chỉ nhìn bóng dáng, cô đã biết là anh trai.
Đèn lối đi bộ chuyển xanh, cô chạy đi về phía chiếc xe đó, người trong xe dập tắt thuốc, khởi động xe.
“An An!” Bành Dã gọi cô.
An An chạy đến nửa đường quay đầu lại, vẻ mặt hoảng sợ biến thành ngơ ngác: “Anh Bành Dã?”
Phía sau anh trai cũng gọi: “An An, sang đây!”
Trong nháy mắt Bành Dã tăng tốc xông tới, không phải về phía An An mà là chiếc xe kia.
An An quay đầu lại hoảng sợ kêu lên: “Anh! Mau chạy đi!”
Đèn xanh trên lối đi bộ chuyển sang đỏ, xe bắt đầu chạy.
Bành Dã tránh khỏi chiếc xe buýt quẹo cua trước mặt, bả vai bị đụng mạnh, người loạng choạng mấy cái, xe buýt thắng gấp.
Tầm nhìn của xe con bên cạnh xe không tốt, không kịp giảm tốc độ, đâm về phía Bành Dã. Bành Dã nhanh nhẹn nhảy lên, đạp nắp capo, lăn qua.
Một loạt xe thắng gấp, giao thông tê liệt.
An An hét chói tai: “Anh Bành Dã!”
Xe của Cáo Đen tăng tốc lao về phía đèn đỏ. Bành Dã nhảy vọt lên nắp capo xe con đang chạy, chạy nhanh trên nóc từng chiếc một.
“Anh! Anh Bành Dã!” An An đuổi theo trong dòng xe qua lại ngã tư.
Cáo Đen gần xông qua đèn đỏ, Bành Dã sắp bắt kịp, lại nghe phía sau một tràng xe thắng gấp, An An hét thảm thiết một tiếng.
Bành Dã quay phắt đầu lại, An An ngã dưới gầm xe, một vũng máu.
Bành Dã nhảy xuống nóc xe, lao tới bên cạnh An An.
An An gần như hôn mê, níu chặt tay áo anh: “Đừng bắt anh ấy…”
Xe Cáo Đen tăng tốc đi xa.
“Fuck!” Bành Dã mắng một tiếng, ôm ngang cô lên, xuyên qua giao thông tê liệt, chạy nhanh tới bệnh viện.
**
Đèn phòng cấp cứu sáng, Bành Dã dựa bên tường, ấn đường nhíu rất chặt.
An An bị thương rất nặng, trên đường tới đã hoàn toàn mất ý thức. Vừa rồi lúc kí tên vào đơn đồng ý phẫu thuật cho cô, anh nghe y tá nói tình hình rất nguy kịch.
Trong hành lang bệnh viện vô cùng yên tĩnh, cửa phòng phẫu thuật vừa mở ra, Bành Dã liền quay đầu sang. Y tá trước đó vội vàng đi ra, đưa đơn đồng ý phẫu thuật tới: “Kí tên.”
Đây là một bản mới. Y tá thấy Bành Dã giống như có điều do dự, nói: “Bản này là bản cưa chân.”
“Cưa chân?” Bành Dã nhìn cô ấy chằm chằm.
“Từ đầu gối chân trái trở xuống của bệnh nhân nhất định phải cưa bỏ.”
Bành Dã nắm chặt bút kí tên, nhìn chằm chằm tên “An An” ở cột bệnh nhân, dừng mấy giây.
Y tá sốt ruột: “Kí tên đi! Kéo càng lâu, bệnh nhân càng nguy hiểm!”
Bành Dã mím chặt môi, nhanh chóng kí tên mình. Y tá giành lấy đơn đồng ý, xoay người vào p