pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2300 lượt.

cười một tiếng, rất lưu manh, nói: “Cô không uống, tôi có thể dùng miệng đút rồi.”
Trình Ca: “Bỉ ổi.”
“Cô có mặt mũi nói tôi bỉ ổi?” Bành Dã như cười như không, “Cô nói thử xem, cô đã từng gặp người bỉ ổi hơn cô chưa?”
Trình Ca: “Chưa từng gặp.”
Anh đưa nước cho cô.
Cô quay đầu.
“Thực sự không uống?” Bành Dã nhướng một bên lông mày, mang theo nụ cười cắn xuống gò má.
“Vậy tôi có thể đút rồi.” Anh vừa chuẩn bị giơ chai lên uống nước,
Trình Ca: “Uống.”
Bành Dã cười cười, đưa chai tới bên mép cô.
Trình Ca sáp lại gần, miệng lơ đãng hơi cong lên. Anh giơ chai nước lên cao, cô chắp tay sau lưng, không tự nhiên lắm, duỗi cổ chậm rãi uống vào một chút. Bành Dã bỗng cảm thấy anh đang đút cho một con động vật nhỏ.
Mặt cô bị phơi nắng đỏ rực, dính lớp cát mịn rất mỏng, dưới ánh mặt trời lóe lên ánh sáng li ti.
Nước trong dần làm ẩm môi cô.
Bành Dã nhìn, cảm thấy dừng lại không đi ngược lại càng nóng hơn.
Cô uống no rồi, ngửa đầu một chút.
Bành Dã lấy chai nước lại, vặn chặt, xoay người đi tới phía trước, lại bắt đầu kéo dây.
Trình Ca: “Tôi thực sự không chạy, anh nới…”
Bành Dã: “Không bàn nữa.”
**
Đi mấy phút, lúc Trình Ca cảm thấy thể lực sắp bị rút cạn, sau lưng vang lên tiếng lục lạc.
Trên đồi cát cách đó không xa, có người cưỡi một con lạc đà đi tới.
Vùng lân cận hoang vu vắng vẻ, có khả năng nhất là người đi tới thôn của ông cụ kia, Trình Ca nói: “Có lẽ cùng đường.”
Bành Dã vuốt mồ hôi trên mặt: “Có thể ngồi lạc đà.”
Trình Ca nói: “Anh mau cởi ra cho tôi.”
Bành Dã vẫn là câu nói đó: “Không cởi.”
Trình Ca: “Lát nữa để người ta nhìn thấy, tưởng anh là kẻ bắt cóc.”
Bành Dã liếc cô một cái: “Không cần cô bận tâm.”
Lạc đà đến gần, nó còn kéo một chiếc xe ván gỗ nhỏ, trên xe chất cỏ dại khô héo.
Bành Dã vẫy vẫy tay chặn chủ lạc đà lại, là một người đàn ông ba mươi, bốn mươi tuổi. Hỏi một chút, quả nhiên tiện đường. Đối phương nhiệt tình mời họ lên xe ván gỗ phía sau.
Anh ta thấy Trình Ca bị trói eo, hơi tò mò.
Bành Dã kéo sợi dây một cái, Trình Ca lảo đảo một cái, đụng vào người Bành Dã.
Bành Dã nói: “Cô vợ trẻ của tôi, không nghe lời chạy lung tung, bắt về trừng trị một chút.”
“Ồ…” Người đàn ông cười rộ lên, khuôn mặt đen kịt chen thành một đóa hoa, hỏi: “Vẻ ngoài trắng thật, là mua được bên ngoài sao?”
“Chính xác.” Bành Dã hai ba bước leo lên đống cỏ khô thật cao, Trình Ca bị trói tay, không dễ leo, anh cúi người xuống, nhấc cô lên đống cỏ, giọng nói cũng hơi khó nhọc, “Đổi mười con dê đầu đàn, còn không nghe lời, chạy ra ngoài rất xa.”
Trình Ca dùng khóe mắt lạnh lùng xem anh lừa gạt.
Người đàn ông đánh lạc đà đi về phía trước, vui vẻ nói: “Mười con dê đầu đàn cũng đáng. Con gái bên ngoài tính tình bướng bỉnh, nhưng thân thể đó vừa mềm vừa mượt mà, ngủ thoải mái.”
Xe rơm loạng chòa loạng choạng trên đồi cát, Bành Dã nằm ở trên, cả người cũng lắc lư theo, anh liếc Trình Ca một cái, như cười như không: “Ngủ thoải mái lắm.”
Trình Ca đá chân anh một cái, anh nhấc chân tránh thoát, nụ cười lớn hơn.
Trên chồng cỏ, cỏ dại đang bay.
Người đàn ông trên lạc đà lại nói: “Bắt về nhốt cô ấy trong phòng, ghì trên giường đất làm hơn mấy lần, để cô ấy sinh một đứa, có con rồi thì không thể chạy lung tung.”
Bành Dã quay đầu nhìn Trình Ca, thấy cô nghiêm mặt, liền không đáp lại lời người đàn ông. Anh lật người cô lại, để cô nằm nghiêng, kéo mũ che nắng, giọng rất thấp, hỏi: “Không mệt sao?”
Trình Ca không lên tiếng.
Bành Dã nhẹ giọng nói: “Ngủ một lúc đi.”
Trình Ca nhắm mắt lại, hơi nhíu mày, thời tiết quá nóng, cả người đều nhớp nháp.
Phía trước, người đàn ông Tây Bắc đánh lạc đà, “hô” một tiếng, mở rộng cổ họng liền hát vang,
“Lần đầu tiên, đến nhà em, em á, không có nhà,
Mẹ em, đánh anh hai cái nắp nồi,
Lần thứ hai, đến nhà em, em ấy à, không có nhà,
Bố em, gõ anh hai cái tẩu thuốc,
Lần thứ ba, đến nhà em, em ấy, không có nhà,
Con chó vàng nhà em, cắn anh ra ngoài…”
Lục lạc vang trong gió sa mạc,
Bài hát ấy phóng khoáng vui vẻ, chanh chua dí dỏm, Trình Ca nghe, ấn đường nhíu chặt vô thức giãn ra. Lúc này, dường như nổi lên từng cơn gió, lành lạnh, xua tan cái nóng. Chiếc xe đó loạng chòa loạng choạng, đống rơm mềm mại, cộng thêm bôn ba quá mệt mỏi, chỉ chốc lát sau Trình Ca đã ngủ thiếp đi.
Bành Dã không hề ngủ, anh nằm nghiêng bên cạnh cô, cầm quạt hương bồ quạt cho cô.
Chờ người đàn ông hát xong, Bành Dã hỏi: “Mấy ngày nay trưởng thôn Ban Qua có ở trong thôn không?”
Người đàn ông nói: “Mấy hôm trước đi Cách Nhĩ Mộc rồi, không biết hôm nay về chưa. Anh tìm ông ấy hả.”
“Ừ.”
Hơn nửa tiếng, họ đến một ốc đảo nhỏ trong sa mạc, người đàn ông nói: “Nhà tôi ngay đằng trước, đi ngồi một chút không?”
Bành Dã nói không cần, còn phải lên đường gấp.
Quay đầu nhìn, Trình Ca đã thức, giọng hơi khàn, hỏi: “Đến rồi sao?”
Bành Dã nói: “Đến rồi.”
Anh đỡ cô dậy, mình nhảy xuống đống cỏ trước, lại đưa tay bế cô từ trên xuống.
Sau khi cảm ơn người đàn ông kia liền tạ