XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.

m biệt.
Bành Dã đi tới một căn nhà gạch ngói trong thôn, vào sân, phát hiện cửa chính đóng chặt. Hỏi bác hàng xóm, nói trưởng thôn Ban Qua đi Cách Nhĩ Mộc rồi, vẫn chưa về.
Đến tận giờ phút này, Bành Dã mới mơ hồ nhíu mày.
Trình Ca này không hề quan tâm bất kì món đồ nào, mạng cũng có thể tùy ý ném nhảy xuống vách núi, chỉ trừ máy ảnh.
Người khác không thể nào hiểu được, nhưng anh hiểu.
Lần gặp nhau trên cánh đồng hoang ấy, cô ôm máy ảnh ngồi trên nóc xe, nói: “Trình Ca. Tôi là nhiếp ảnh gia, Trình Ca.”
Ánh mắt cô, cả người cô, cùng máy ảnh là một thể.
Bành Dã kéo Trình Ca tới bên cạnh, nắm chặt hai tay sau lưng cô, đi về phía trước.
Chỉ lát sau, người đàn ông bên nhà hàng xóm làm việc về, nghe người phụ nữ trong nhà nói, đuổi theo ra con đường nhỏ gọi: “Này! Là đội trưởng Bành của đội ba phải không?”
Bành Dã bảo Trình Ca ở lại tại chỗ, chạy mấy bước tới. Người đàn ông kia chạy lên, vuốt mồ hôi trên mặt, đưa một cái chìa khóa xe cho anh: “Trưởng thôn bảo tôi giao cho anh.”
Bành Dã dùng sức vỗ vỗ vai anh ta, nụ cười phóng đại: “Người anh em, cảm ơn.”
**
Trình Ca không thể hiểu nổi Bành Dã đang suy nghĩ cái gì, chờ Bành Dã đi lại, cô hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Không có gì.” Bành Dã nói, anh xốc cánh tay cô lên đi về phía trước.
Trình Ca bị anh kéo, khó hiểu quay đầu lại: “Anh tới đây tìm người quen sao?”
Bành Dã không trả lời, ngược lại hỏi: “Bây giờ còn đi nổi không?”
“Đi nổi.” Trình Ca nói.
Vừa rồi cô ngủ nửa tiếng trên đống cỏ, tinh thần đã khá hơn nhiều. Cô vừa cúi đầu, ánh mắt rơi vào cánh tay Bành Dã, vết máu khô, áo dính thành mảng.
Trình Ca hỏi: “Vết thương trên tay anh thực sự không sao chứ, đã vào trong thôn rồi, không tìm người xem thử?”
“Không cần.” Bành Dã nói.
Họ phải đuổi theo thời gian, không rảnh để ý vết thương.
“Hay xem một chút đi.”
Thế là Bành Dã cúi đầu nhìn một chút, nói: “Xem xong rồi.”
Trình Ca: “…”
Trình Ca hỏi: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”
Bành Dã không lên tiếng trả lời.
“Lời hỏi anh đó?”
“Sau thôn có khe suối, dẫn cô đi tắm sạch một chút.”
Trình Ca không từ chối, đi mười mấy phút trong sa mạc, cô giống như đã chạy mười mấy chuyến marathon.
Đến bên khe suối, Trình Ca nhìn thấy thượng du cách đó không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, có chút cảnh giác hỏi: “Chỗ đó có người ở không?”
Bành Dã quay đầu nhìn một cái, nói: “Nhà của thợ săn, đã cho khách ở nhờ, không có người.”
Trình Ca “ờ” một tiếng, không cởi quần áo, cả người ngồi vào trong nước, chợt cảm thấy thế giới vô cùng mát mẻ. Nước suối trong veo, cát vàng trên da, trên quần áo rỉ ra theo dòng nước, từng đợt sóng chảy xuôi đi xa.
Trong dòng suối sau lưng có mấy tảng đá, không đến nỗi khiến bả vai chìm vào nước, Trình Ca liền nằm xuống, để nước suối mát rượi rửa sạch tóc cô, còn có gò má phơi nắng đến phát bỏng của cô.
Cô rửa một bên má xong, quay đầu sang rửa bên kia, liền thấy cách đó không xa, áo gió của Bành Dã nổi trên nước, anh mặc áo thun mỏng, cả người ướt đẫm, quần áo đều dính sát.
Anh xoa tóc, nước đang hắt lên trên.
Bầu trời vừa cao vừa xanh, gió mát lướt nhẹ qua cây xanh,
Nước suối giội rửa thân thể Trình Ca, có lá cây trôi qua, ngứa một chút.
Anh nhận thấy được ánh mắt cô, ngước mắt nhìn sang. Anh vừa rửa mặt, sạch sẽ và rõ ràng, con ngươi đen hơi ẩm ướt.
Anh bình tĩnh nhìn cô mấy giây, nhấc chân đi về phía cô.
Anh che khuất bầu trời xanh trên đỉnh đầu cô, anh cúi người xuống, xách cô lên từ trong nước, kéo áo cô ra.
Trình Ca để mặc anh, thân thể ướt sũng của cô khẽ run trong làn gió mát.
Áo kéo đến ngực, không tiếp tục, anh chỉ xem vết thương dưới vai cô.
Anh gỡ băng vải ra, hỏi: “Có cảm thấy ngứa không?”
Trình Ca khiêu khích anh: “Anh hỏi chỗ nào ngứa?”
Bành Dã hơi cảnh cáo nhìn cô một cái: “Vết thương.”
Trình Ca: “Vậy thì không có.”
Bành Dã: “…”
Thời gian trôi qua, cách thời gian lấy máy ảnh ngày càng gần.
Anh mở ra kiểm tra, vết thương đang khép miệng vẫn chưa bị nhiễm trùng. Anh cởi áo thun mình ra, vắt khô một nửa, lau cát mịn xung quanh vết thương, lại chườm lạnh vết thương cho cô.
Thân trên để trần của anh thấm đầy nước suối.
Mùi mồ hôi của hai người nhạt dần, mùi tươi mát của khe suối nổi lên.
Hai cổ tay Trình Ca chắp sau lưng, vô thức dùng sức vặn một cái.
Bành Dã đứng dậy đi lấy thuốc trong túi, anh quay lại, cúi đầu thổi khô hơi nước trên da vết thương Trình Ca. Nước suối vốn đã lạnh, gió thổi qua, Trình Ca nhắm mắt, bả vai đang run.
Bành Dã hỏi: “Lạnh sao?”
Trình Ca cắn môi, không lên tiếng, một đôi mắt kéo dài đuôi mắt hồ ly nhìn anh chằm chằm, ẩm ướt và sáng ngời.
Gió lạnh thổi tới, thân thể ướt sũng của cô hơi run lên. Giọng cô rất nhẹ, nói: “Cởi tôi ra đi.”






Mặt trời nhỏ lại một chút, bầu trời xanh thăm thẳm.
Trình Ca ngồi trong dòng suối, mái tóc dài ướt sũng, nói: “Đã đến đây rồi, tôi cũng không thể chạy, cởi ra cho tôi đi.”
Bành Dã nhíu mày, chuyên tâm bôi thuốc cho cô, n