Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.
r>Cô nhón chân lên, ngẩng đầu hôn cổ anh, cái răng nhỏ cắn anh, đầu lưỡi liếm tai anh.
Thân thể cô kề vào anh vặn vẹo, lại dùng một loại âm thanh lên đỉnh mà lúc cô thực sự lên đỉnh cắn chết cũng sẽ không phát ra, líu ríu nhẹ như tơ: “Thả tôi ra đi…”
Bành Dã đột ngột bóp chặt mông cô.
Cô bị đau, cả người run lên, hai tay giãy sau lưng, nhưng giãy không khỏi sợi dây.
Cô xoay người đưa lưng về phía anh, mái tóc ướt sượt qua mặt anh.
Đôi tay nhỏ bị trói luồn vào áo thun anh, sờ lên bụng anh. Cô cởi quần anh lần vào trong, dùng tay làm dịu cho anh.
Cô cười khẽ, nói: “Thả tôi ra. Thế này không tiện.”
Bành Dã tiến lên một bước ôm lấy eo cô, thấp giọng nói bên tai cô: “Tôi thấy rất tiện.” Trong lúc nói, cởi quần cô đến đầu gối.
Trình Ca sững sờ, muốn chạy đã không kịp, anh nắm cái tay phủ lên nơi ấy của anh của cô, anh đẩy một cái, ấn Trình Ca nằm sấp trên nắp capo, anh vào theo sau, dùng sức đẩy.
Trình Ca cắn răng, duỗi thẳng ngón tay, móc ra vài dấu móng tay ở bụng dưới của anh.
Lúc này mới biết cái gì gọi là trộm gà không được còn mất nắm gạo, cô giơ chân đạp anh, lại tiện cho anh tiến vào sâu hơn. Hai tay cô bị trói sau lưng, người cũng không dậy nổi, xoay người giãy giụa.
Bành Dã cúi người kề sát vào lưng cô, hai tay luồn vào áo cô, từ eo đi lên, vuốt ve thân thể ướt đẫm mồ hôi của cô.
Trời xanh, cát vàng, đất trời hoàn toàn yên tĩnh, trên đồng hoang vang lên tiếng bước chân sột soạt, vài con linh dương chạy tới, ăn cỏ dại ở bên cạnh.
Trình Ca hoảng sợ đến mức cả người sít chặt một cái, Bành Dã đau đớn nhíu mày, rên một tiếng.
Anh nắm chặt ngực cô, bên dưới dùng sức đẩy một cái: “Lên tiếng.”
Trình Ca cắn răng không theo.
Bụng cô đụng vào xe, phía sau là anh, mạnh mẽ, bá đạo, hai chân cô nhũn ra, run rẩy chuột rút, sắp không chịu đựng nổi nữa.
“Lên tiếng!” Eo mông Bành Dã kéo căng, liên tục kích đỉnh.
Trình Ca sống dở chết dở, hô hấp nhanh dần, hai tay giãy dây thừng.
Cô nhíu chặt mày, gắng sức ngẩng đầu lên, anh nghiêng đầu, vòng từ sau lưng cô tới hôn cổ cô: “Trình Ca, lên tiếng.”
Cô ngửa mặt nhìn lên bầu trời, há miệng, không phát ra được một chút âm thanh. Cô sắp…
Đột nhiên, anh rời khỏi cô.
Lâu đài trên không đổ sụp lần nữa.
Hơi thở Bành Dã hơi rối loạn, anh cười khẽ bên tai cô: “Mới bắt đầu đã chịu không nổi rồi, cô có tiền đồ không?”
Trình Ca chợt quay đầu lại, thở hổn hển: “Đi vào!”
Bành Dã xốc cô lên, xoay lật lại, cúi đầu hôn môi cô; Trình Ca nghiêng đầu tránh, anh dùng sức vặn đầu cô, bóp cằm cô, hôn sâu vào.
Trình Ca không thích hôn môi, nhíu mày giãy giụa, anh hung hăng mút cắn, cắn môi cô chảy máu.
Trình Ca kêu đau một tiếng.
Bành Dã buông cô ra, nhếch một bên khóe môi.
Trình Ca tức giận đá anh, anh lại nâng cái mông tròn xoe của cô, bế cô lên nắp capo đẩy ngã xuống, Trình Ca xoay thế nào cũng không ngồi dậy nổi.
Anh ghét quần cô vướng víu, không mở chân ra được, kéo một cái ống quần ra, một cái chân trơn bóng của cô lộ ra ngoài, quần treo trên cái chân kia.
Trình Ca giãy giụa muốn đứng dậy, anh nắm chặt bắp đùi trắng mịn của cô, cúi đầu xuống dưới.
Đầu óc Trình Ca nổ tung, anh đã mềm mại và linh hoạt chạy vào thân thể cô, quấy tới tấp.
Trình Ca bị anh quấy đến mức gần sống gần chết, gần như muốn khóc lên.
Trình Ca nằm trên nắp capo, tay trói sau lưng giãy cũng giãy không được, hai chân bị anh giữ chặt, xoay cũng xoay không ra, đạp lại chỉ đạp không khí.
Trời xanh gió mát, ánh mặt trời chói mắt, cô sắp chết rồi, hai chân run không ngừng, lúc thì muốn cách xa nhiều hơn, lúc thì lại chịu không nổi quấn đầu anh.
Không tới thời gian một phút, Trình Ca lên đỉnh.
Sự co rút của thân thể cô còn chưa bình phục, Bành Dã thẳng người dậy, đặt ở hông cô, nhân lúc triều chưa rút, chính bản thân tiến vào lần nữa.
Trình Ca chợt cong lưng lên, “A” một tiếng nhẹ vô cùng;
Liên tục không ngừng, cô thực sự sắp bị anh giết chết.
Cô lẩm bẩm, giọng nói đứt quãng: “Thảo nào… A Hòe muốn… đuổi theo ngủ với anh…”
Bành Dã ra sức kiểu trừng phạt.
“Ưm!” Tim phổi Trình Ca nứt toạc, cổ tay chà xát mạnh sau lưng.
Cô không biết, Bành Dã chưa bao giờ dùng miệng làm cho người phụ nữ khác, anh cũng chưa từng canh cánh trong lòng chuyện có kêu thành tiếng hay không.
Bành Dã ôm thân thể cô, để cô ngồi dậy, giọng anh rất thấp: “Kêu lên.”
Vẻ mặt Trình Ca đau đớn, chết không lên tiếng, người lại thẳng lưng, kề sát thân thể anh, nghênh hợp tiết tấu của anh. Trên nắp xe ẩm ướt.
Bành Dã nắm mặt cô, nhìn chằm chằm nét mặt cô, giọng anh khàn dần: “Trình Ca, kêu thành tiếng.”
Trình Ca cắn môi, phát run trong lòng anh.
Bành Dã đột ngột bế cô lên, dưới trọng lực lao xuống một cái,
“A!”
Trình Ca ngây ra, giống như bị đâm vào tim gan.
Cô há miệng, nhìn anh chằm chằm, con ngươi không có bất kì phản ứng nào.
Rất lâu, cô run lẩy bẩy, thở ra một hơi thật dài.
Tiếng kêu kiều mỵ ẩn nhẫn của cô khiến anh tê cả da đầu, tĩnh mạch thông suốt, càng mãnh liệt hơn.
Cả người Trình Ca ngứa ngáy, sống khô