Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chàng Quê Mùa Thâm Tình

Anh Chàng Quê Mùa Thâm Tình

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

ạnh như băng kia, cô đã đi, chính là như vậy.
Hắn nắm chặt tay nắm trên cánh cửa, dùng sức đóng sầm cửa lại.
Hoàn quyển thượng
Thâm tình Đại quê mùa – Hạ
Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn muốn tìm một người có thể thật tâm yêu cô.
Khi cô gặp phải nạn không chết, ngoài ý muốn khiến điều tâm nguyện này có cơ hội thực hiện
Mặc dù người đàn ông này diện mạo hung ác, nhưng cũng là một người tốt không hơn không kém
Cho dù cô vô lễ cũng không biết cảm ơn, hắn vẫn tỉ mỉ săn sóc chăm sóc cô
Để cho cô có cảm giác mình là bảo vật trân quý nhất trên đời này
Biết rõ giữa bọn họ có khoảng cách, ngôn ngữ cùng văn hóa rõ ràng khác biệt
Cô vẫn không có cách nào tự kềm chế đắm chìm trong sự sủng ái của hắn vùi lấp càng sâu
Nếu như có thể, cô nguyện ý buông tha tất cả cùng hắn đến chân trời góc biển. . . . . .
Nhưng việc ngoài ý muốn luôn từ trên trời giáng xuống, khi ác ma dây dưa cô không thả lại xuất hiện lần nữa
Cô biết mộng đẹp đã đến hồi kết chú, là thời điểm nên thanh tĩnh đối mặt với thực tế
Cô cũng rất rõ ràng hành động của mình đã đả thương tim của hắn thật sâu
Đã làm cho hắn nghĩ rằng, đây tất cả chẳng qua chỉ là trò chơi cô dùng để giết thời gian
Nhưng cho dù hắn có như bạch mã hoàng tử chém yêu phục ma đến cứu vớt cô
Cô cùng hắn vẫn không thể giống như câu chyện cổ tích có một kết cục vui vẻ được.
Chỉ cần ác mộng không hề kết chú, giữa bọn họ liền nhất định không hề tương lai. . . . . .






Phi cơ trực thăng bay lên, bắt đầu cách xa. Lần này, không hề ai che kín ánh mắt của cô. John? Mak tự mình áp trận, quyết định biểu hiện một chút phong độ galant của hắn, hay nói đúng hơn là, tại loại địa phương quỷ quái nói này, chỉ sợ hắn cũng không lo lắng cô sẽ chạy trốn.
Hít một hơi thật sâu, Sơ Tĩnh đè xuống xung động muốn thét chói tai, mặc dù rất muốn nằm ở bên cửa sổ, nhìn Irapa có thể trở ra hay không, để cho cô có thể nhìn hắn thêm chút nữa, nhưng cô không dám. Cô sợ người đàn ông bên cạnh sẽ phát hiện cô đối với hắn có tình cảm đặc biệt, sau đó sẽ bắt hắn tới uy hiếp cô.
Cho nên cô ngồi, ngồi thật nghiêm chỉnh, nhìn thẳng về phía trước.
Mười phút trước, khi cô vẫn còn ở trong tuyết, lúc bắt đầu cùng người đàn ông này nói chuyện, không bao lâu, cô liền phát hiện mình nhận lầm người.
Bởi vì thấy được người thân, bởi vì có thể phải rời khỏi Irapa, đã làm cho cô quá mức kinh hoảng cùng khẩn trương, mới có thể nhận lầm người.
Trong nháy mắt, huyết dịch toàn thân cô giống như bị người hút ra.
"Bao lâu rồi nhỉ?" Hắn cợt nhã nhìn cô, nhíu mày nói: "Mười tám năm?"
Trời ạ, cô muốn ói.
Sơ Tĩnh cả người lạnh như băng trừng mắt nhìn người đàn ông đang chứng thật sự nghi ngờ của cô, bất chợt, cô thật sự có cảm giác mình sắp té xỉu rồi.
Mặc dù đối với trí nhớ khi còn bé cũng không phải là nhớ vô cùng rõ ràng, nhưng người trong nhà quả thật thường cùng cô nói qua, về chuyện người này.
“Bé yêu, cô thật là thay tôi tìm rất nhiều phiền toái đấy." Hắn tươi cười rạng rỡ nói: "Ngoan một chút, theo tôi trở về, đừng lãng phí thời giờ của tôi, tôi ở trên thân thể này của cô, thật sự đã lãng phí quá nhiều thời gian."
Hắn vuốt ve, làm cho cô rùng mình một cái.
Cô đè nén ý nghĩ muốn chạy trốn xuống, thật vất vả mới tìm được thanh âm của mình, trấn định nhìn hắn nói: "Ít nhất cũng nên cho tôi nói lời cám ơn, anh ta đã cứu tôi một mạng, chứa chấp tôi được một lúc, tôi không muốn để người ta nói tôi không được dạy dỗ đàng hoàng.”
Hắn nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
"Được rồi, bất quá đừng làm trò quỷ gì nhé, mặc dù tôi không thích khắp nơi đều là máu phun , nhưng phiền toái dư thừa thì đáng ghét hơn, hiểu không?"
Đó là một uy hiếp. Người này, tuyệt đối sẽ không bởi vì giết nhiều thêm một người, mà cảm thấy lương tâm bất an. Cô gật đầu, sau đó xoay người cùng Irapa nói lời từ biệt.
Cứng ngắc ngồi ở trên phi cơ trực thăng, không tự chủ được, Sơ Tĩnh hít một hơi thật sâu.
Mặc dù đã rời đi, nhưng nghĩ tới vẻ lạnh lùng trên mặt của Irapa, ngực của cô vẫn vì thế mà đau nhó.
Trời ạ, cô thật sự không muốn làm như vậy, không muốn tổn thương hắn như vậy. 
Nhưng cô không có cách nào khác, cô không dám mạo hiểm đem hắn liên lụy vào , không dám mạo hiểm để cho hắn đối mặt với người đàn ông tàn độc này,
Cho nên cô trực tiếp nói cho hắn biết, cô quyết định muốn rời khỏi.
Hắn trầm mặc không nói , mặt thẩn thờ, giống như là làn nữa mang vào chiếc mặt nạ vô hình, chỉ có cặp mắt đen nhánh kia , cùng thái độ thô lỗ, tiết lộ tâm tình của hắn.
Cô đi đi, về nhà đi.
Câu nói kia, không ngừng vang lên ở trong lòng cô, làm cho cô đột nhiên muốn khóc.
Cô đã làm tổn thương tim của hắn, cô biết.
Hắn bởi vì nghĩ rằng thời gian này cô cũng chỉ là đang lợi dụng hắn, mới có thể nói đi thì đi.
Đổi lại là cô, cũng sẽ nghĩ như vậy. Như vậy cũng tốt. Cô tự nói với mình, lại vẫn bởi vì hắn cự tuyệt mà thương tâm. Cô dùng hết tất cả hơi sức mới đè nén xuống xung động muốn khóc, xóa đi nước mắt, x