Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Blue An Kì Nhi
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1118 lượt.
nh cũng đã nghĩ ra cách hay.
Vũ hội hóa trang bắt đầu.
Mọi người đeo các loại mặt nạ, mặc quần áo hóa trang, tự do mời bạn nhảy mà mình thích cùng khiêu vũ.
Hàn Tử Ngang vẫn kè kè kèm chặt Hoa Lạc Lê, chặt đến mức Hoa Lạc Lê không có cơ hội chạy đi tìm Hàn Tử Hiên, nói với anh một câu.
Cho dù Tử Hiên ở rất gần nhưng vì có Hàn Tử Ngang chắn giữa hai người nên Hoa Lạc Lê cảm thấy bọn họ nghìn trùng xa cách.
“Thưa quý vị, đã sắp đến mười hai giờ đêm, thời khắc dành cho “những nụ hôn cuồng nhiệt” sắp tới, chúng tôi bắt đầu cho đếm ngược. Truyền thuyết nói, nếu trong vũ hội hóa trang, bạn hôn người yêu, hai người từ đây sẽ được ở bên nhau, hạnh phúc trọn đời. Cho nên mọi người hãy nắm lấy cơ hội này, hãy dành cho nhau những nụ hôn nồng cháy.”
Đèn sân khấu được tắt bớt, ánh sáng mờ ảo, Hoa Lạc Lê tim đập thinh thịch. Haizz, đùa kiểu gì vậy? Mình phải mau trốn khỏi đây mới được, không thể bị người khác tùy tiện hôn trong bóng tối được. Nụ hôn đầu không thể tùy tiện mất đi được. Như thế quá đáng tiếc!
Đèn xung quanh sân khấu đều đã được tắt hết, trong bóng tối vang lên tiếng la hét của mấy cô gái.
Hoa Lạc Lê đẩy Hàn Tử Ngang đang đứng cạnh một cái khá mạnh, sau đó ngồi xổm xuống, bám vào mép vải khăn trải bàn, từng bước từng bước mò mẫm đi ra khỏi sân khấu.
Người cô đầy mồ hôi. May mắn thay, chưa mất đi nụ hôn đầu đời, nếu không khẳng định là cô sẽ hối tiếc chết mất.
Dưới gầm bàn chui ra một người. Giống như cô, anh cũng đưa tay ra chặn lên ngực mình. Dưới ánh đèn vàng, mái tóc vàng của anh ánh lên từng sợi. Hương hoa sen trong hồ theo gió lan tỏa trong không khí, vấn vít trước đầu mũi, thật dễ chịu.
“Hàn Tử Hiên, phải anh không?” Hoa Lạc Lê hỏi khẽ.
Hàn Tử Hiên dịch chuyển lại bên cạnh cô, người cô tỏa ra mùi hương hoa hồng nhè nhẹ, kích thích thần kinh của anh.
“Suỵt! Đừng lên tiếng!” Hàn Tử Hiên nói khẽ.
“Vâng!” Hoa Lạc Lê gật gật đầu.
Có trời biết, bên ngoài Hàn Ân Châu và Kim Xảo Tuệ đang vất vả tìm Hàn Tử Hiên như thế nào.
Và bên trong, Hàn Tử Ngang bị mất dấu Hoa Lạc Lê cũng đang nổi điên, sắp tới thời điểm quan trọng, nha đầu ấy lại dám đẩy anh vào cô gái bên cạnh để trốn đi, hại anh loay hoay một lúc lâu mà vẫn không thoát thân được.
Trên sân khấu vũ hội vẫn vang lên tiếng loa phát thanh đêm ngược: “Tám, bảy, sáu, năm, bốn...”.
Tim Hoa Lạc Lê thắt lại.
Hàn Tử Hiên ôm cô trong tay, cúi thấp đầu, trong hương sen thoang thoảng, đôi môi anh đào của anh nhẹ nhàng chạm xuống làn môi mềm mại của cô.
“Ba, hai, một. Mười hai giờ rồi. Chúc phúc cho các đôi tình nhân sớm thành gia quyến.”
Nhưng đèn ở vũ hội vẫn không được thắp sáng trở lại, thế này là sao đây?
“Hoa Lạc Lê, đi cùng anh chứ?” Hàn Tử Hiên thầm thì bên tai cô.
Hoa Lạc Lê vẫn còn đang chìm đắm trong nụ hôn của anh. Nhưng nụ hôn này diễn ra quá nhanh, quá nhẹ, quá mềm, cô vẫn chưa kịp cảm nhận thật kĩ hương vị của nó.
Anh Tử Hiên quả là keo kiệt, rõ ràng muốn hôn người ta, nhưng vì sao lại hôn lướt qua như vậy? Còn chưa kịp cảm nhận hương vị của nụ hôn đầu tiên, nó đã không còn nữa. Hu hu...
Chẳng phải nụ hôn đầu được mô tả trong các tiểu thuyết diễm tình đều rất tuyệt vời đó sao? Hu hu... mình rất muốn được anh Tử Hiên hôn lần nữa. Đây là mộng tưởng từ nhỏ của mình. Hoàng tử dùng nụ hôn đánh thức công chúa ngủ trong rừng.
“Lạc Lê, nghe anh nói gì không?” Hàn Tử Hiên lo lắng xoay mặt Hoa Lạc Lê lại, trên mặt cô rõ ràng còn vẻ mê mẩn, si dại.
Anh đã cắt cầu dao điện, nhưng chắc chỉ sau năm phút hệ thống điện sẽ được khôi phục, đèn sẽ sáng. Cho nên nội trong năm phút, anh phải mang Hoa Lạc Lê rời khỏi vũ hội.
“Anh Tử Hiên, chúng ta đi đâu vậy?”
“Cứ đi theo anh là được rồi.” Hàn Tử Hiên nắm tay Hoa Lạc Lê, từ từ tiến ra cổng, đúng lúc đèn bật sáng trở lại, họ đã ra tới cổng biệt thự, hai người thở phào nhẹ nhõm, cùng nhìn nhau cười. Thật giống như một đôi uyên ương đang khổ sở trốn chạy.
“Cuối cùng cũng thoát ra được, có thể thở phào được rồi.” Hoa Lạc Lê hít thật sâu luồng không khí mới mẻ. Hương hoa trong vườn dâng lên ngọt ngào.
“Đi dạo quanh đây một chút nhé. Anh cứ sợ làm em chán rồi. Em và anh trai anh rất thân đúng không? Anh có nghe tin đồn về em...” Hàn Tử Hiên kín đáo nháy mắt, dừng lại thở, không nói hết câu.
“Không có, anh Tử Hiên, anh ngàn vạn lần không được hiểu lầm. Em và Hàn Tử Ngang thực sự không có quan hệ gì. Tử Hiên, anh nhất định phải tin em. Chỉ là em vận mạng không tốt mới rơi vào miệng tên ác quỷ ấy. Thực sự, em rất đen đủi...” Hoa Lạc Lê đột ngột dừng lại, vô cùng bối rối vì dường như càng giải thích càng mơ hồ.
“À, nếu như em thích anh trai anh, cũng nên nói với anh một tiếng.” Hàn Tử Hiên buồn bã cúi đầu nhưng đáy mắt rõ ràng không che giấu được niềm vui.
“Hả, gì cơ? Cái này, em không có. Anh Tử Hiên, em thực sự không thích Hàn Tử Ngang, trước nay đều không có. Em xin thề với trời. Hoa Lạc Lê em từ nhỏ chỉ thích Hàn Tử Hiên, trước đây đã thế, sau này cũng thế, mãi mãi là như thế. Anh phải tin em! Những lời em nói đều là sự thật.” Ho