Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em
Tác giả: Blue An Kì Nhi
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1120 lượt.
u Hoa Lạc Lê đó. Tớ xuất thân cao quý hơn cô ta ngàn vạn lần, so sánh như thế chẳng phải là quá hạ thấp tớ hay sao? Hừm! Hàn Ân Châu, tớ thấy mắt nhìn người của cậu thực sự có vấn đề, tự nhiên mang hàng thứ phẩm ấy ra so với bọn mình.” Kim Xảo Tuệ lớn tiếng trách mắng, khuôn mặt trang điểm cầu kỳ cau lại, không một chút tương thích với bộ lễ phục quý phái đang mặc.
“Hiện nay nữ sinh toàn trường có ai là không sợ Hàn Tử Ngang? Thử hỏi có ai dám động đến móng tay của Hoa Lạc Lê? Hoa Lạc Lê bây giờ là bạn gái của Hàn Tử Ngang. Bảo tớ đối đầu với anh ta. Đừng đùa, tớ còn chưa muốn chết.” Vì bị Kim Xảo Tuệ làm cho tức khí, Hàn Ân Châu cũng lớn tiếng cãi lại.
“Được rồi! Có thể không lợi dụng nữ sinh toàn trường nữa nhưng còn bọn côn đồ ngoài trường. Nhờ bọn côn đồ nơi khác đến đây dạy cho Hoa Lạc Lê một bài học, khiến cô ta không thể học ở đây được nữa là xong.” Kim Xảo Tuệ lập tức đưa ra chiến thuật mới.
Hàn Ân Châu nghĩ một chút rồi đồng ý: “Quan hệ ngoài trường, anh họ tớ có một nhóm anh em, có thể nhờ họ giúp chúng ta chuyện này.”
“Như vậy thì tốt rồi. Ân Châu, nhiệm vụ lần này rất khó khăn, cậu nhất định phải hoàn thành. Có như thế mới có thể giành lại được hoàng tử của chúng ta.” Kim Xảo Tuệ mỉm cười hài lòng. Đương nhiên là sau khi công việc hoàn thành, đợi sau khi Hoa Lạc Lê bị buộc thôi học, cô sẽ chạy đến tìm Hàn Tử Ngang mật báo. Và nhất định là Hàn Tử Ngang sẽ vì Hoa Lạc Lê mà xuất đầu lộ diện, đợi đến lúc đó xem Hàn Tử Ngang sẽ xử Hàn Ân Châu thảm thế nào.
Và hoàng tử Hàn Tử Hiên, mãi mãi chỉ thuộc về một mình cô. Hey ah, sẽ là như vậy.
Chủ ý này thật hoàn hảo, chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể độc chiếm được hoàng tử cho riêng mình. Kim Xảo Tuệ cô đúng là không chỉ xinh đẹp mà còn thông minh, dụng mưu như thần. Ha ha...
Đấu tranh cho tình yêu (1)
Những bông hoa dại nở đầu đông rực rỡ như muốn mang hết sức sống của mình chống lại trời đông lạnh giá.
Buổi chiều, sau giờ học, mặt trời ngả dần về chân trời phía Tây, Hoa Lạc Lê lòng ngập tràn hạnh phúc. Ngày nào cũng được gặp Hàn Tử Hiên trong học viện khiến cô cảm thấy rất vui.
Sớm nay, cô vừa cắt tặng anh một trăm sáu mươi sáu bông hồng, thời gian trôi qua thật nhanh. Bây giờ trong vườn hồng còn lại tổng cộng chín trăm bông. Thật hanh phúc quá! Khoảng cách tới con số chín trăm chín mươi chín bông hồng càng ngày càng ngắn lại. Chín trăm chín mươi chín bông hồng biểu thị cả đời gắn bó, bên nhau mãi mãi. Hoa Lạc Lê mơ màng mỉm cười, mới bước được một chân vào cổng trường đã bị một đám nam sinh trường ngoài vây chặt.
Bọn họ đưa cô tới một nơi xa vườn trường.
Kim Xảo Tuệ và Hàn Ân Châu đang nấp ở bên cạnh, nhìn trộm.
“Cô ta lợi hại quá, cô ta giảo hoạt như vậy thảo nào mà lừa được cả hai hoàng tử. Thật là đồ lừa đảo, mọi người nghe lời cô ta, cẩn thận mắc mưu cô ta đấy.” Hàn Ân Châu và Kim Xảo Tuệ ở phía sau nói với nam sinh được cử làm liên lạc, nhắc đám nam sinh kia đừng nghe lời Hoa Lạc Lê.
“Tôi nghĩ, đối phó với phụ nữ không dễ dàng như đối phó với nam giới đâu.” Không biết từ lúc nào Hàn Tử Hiên đã đứng sau lưng họ.
Đám nam sinh kia nghe thấy giọng nam nhẹ nhàng vang đến bên tai từ phía sau, chợt sững người lại. Họ thấy ngay một nam sinh tuấn tú thanh lịch không biết đã đứng đó từ bao giờ. Cho dù bề ngoài có vẻ hào hoa phong nhã nhưng bên trong tràn đầy khí phách nam nhi. Đôi mắt với hai con ngươi đen láy như hồ nước mùa xuân như thể soi thấu tâm hồn bọn họ.
“Hàn Tử Hiên! Trời đất! Đây chính là hoàng tử trong truyền thuyết của học viện Uy Liêm Cổ Bảo - Hàn Tử Hiên đây mà!” Trong đám nam sinh đó có người nhận ra Hàn Tử Hiên, hét toáng lên.
“Cái gì, Hàn Tử Hiên sao lại đến đây vào lúc này?” Hàn Ân Châu và Kim Xảo Tuệ đang ở chỗ nấp, nghe thấy vậy lo lắng đến toát mồ hôi hột.
Sao có thể may mắn như thế này? Hàn Tử Hiên có mặt thật đúng lúc.
Kì thực, hàng ngày sau khi Hoa Lạc Lê mang hoa hồng tặng anh, anh đều lặng lẽ đi theo sau, ngắm nhìn cô từ xa, bảo vệ cô.
Ý tưởng lãng mạn của cô, anh không muốn làm hỏng, anh định đợi đến khi nhận được chín trăm chín mươi chín bông hồng, đợi sau khi anh nhận được giải đáp của bệnh viện, anh sẽ tìm gặp bố để bày tỏ ý định cầu hôn Hoa Lạc Lê.
Hàn Tử Hiên bước lên, đưa Hoa Lạc Lê thoát khỏi vòng vây của đám nam sinh kia.
“Mọi người biết không, Hàn Tử Hiên là quý tử của chủ tịch học viện. Là công tử của nhà danh giá, nghe nói thành tích học hành luôn ở đỉnh cao, là thiên tài trẻ tuổi, chỉ số IQ là 188 đấy.”
“Thật vậy sao? Thật là vừa có tài vừa có đức!”
“Bịa đặt! Có quỷ mới tin. Mấy gã công tử nhà giàu, gã nào chả ngu như lợn.”
Đám nam sinh đó vì sự xuất hiện Hàn Tử Hiên mà tạm thời quên mất mục đích ban đầu, vây quanh Hàn Tử Hiên chỉ trỏ bàn tán.
“Tôi nghĩ, nếu có vấn đề gì cần hỏi, các cậu có thể hỏi thẳng tôi. Tôi biết, tôi nhất định sẽ nói, nói không giấu giếm.” Hàn Tử Hiên mỉm cười nhưng nụ cười còn lạnh hơn cả băng.
“Nghe nói cậu là thiên tài trẻ tuổi, t