Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.

ũng không ngoại lệ.
Trịnh Vi cúp máy rồi kể cho Nguyễn Nguyễn nghe chuyện cười của mấy cô gái cùng Công ty. Các cô gái trong độ tuổi đôi mươi không thể lý giải tại sao những người phụ nữ hơn 30 tuổi lại có thể tiếp tục sống, họ nói, nếu một ngày nào đó trên gương mặt xuất hiện nếp nhăn, họ thà đi tự tử còn hơn.
Trịnh Vi bật cười với Nguyễn Nguyễn, cậu còn nhớ không, không phải trước kia bọn mình cũng giống như họ đó sao? Thực ra con người sống trên đời sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày phải già đi. Nguyễn Nguyễn, chỉ có cậu, chỉ có tuổi xuân của cậu mãi mãi bất hủ.
- HẾT -






Tấu khúc cầm sắt, tương đắc hợp hòa (1)
Khi còn nhỏ Lâm Tĩnh không thích tên của mình, người mới quen biết luôn luôn tưởng rằng đây là tên của một cô gái ngoan ngoãn, và khi còn học tiểu học, phổ thông, đều từng có những người bạn cùng lớp hoặc cùng trường trùng cả họ lẫn tên với anh, và tất cả bọn họ đều là con gái. Nhưng ba của Lâm Tĩnh nói với anh, tên của anh được lấy ý nghĩa từ một thi kinh “Nghi ngôn ẩm tửu, dữ tử giai lão. Cầm sắt tại ngự, mạc bất tĩnh hảo”, khi đó anh mới biết, tên của anh có lẽ là tượng trưng cho một tình yêu hoàn mỹ mà ba anh mong muốn có được.
Lâm Tĩnh vô cùng kính trọng ba của anh Lâm Giới Châu, tuy rằng ba luôn đối xử nghiêm khắc với anh, trái lại thì mẹ thân thiết với anh hơn. Lâm Giới Châu xuất thân từ khoa lý, là sinh viên tốt nghiệp đại học khóa đầu tiên khi xã hội khôi phục lại chế độ tuyển sinh sau kết thúc cách mạng văn hóa, tính từ khi Lâm Tĩnh hiểu chuyện, thì Lâm Giới Châu đã là một người phụ trách lão luyện của Quốc doanh. Nếu phải nói đó là một người quản lý, thì Lâm Giới Châu càng giống một học giả hơn, trong mắt Lâm Tĩnh, ba của anh trí tuệ, trầm tĩnh, lý trí, chính trực, học thức uyên bác, ba luôn là tấm gương học tập trong suốt quá trình trưởng thành của anh, quan trọng hơn nữa, sự trân trọng đối với gia đình và tình yêu thắm thiết chu đáo đối với vợ của Lâm Giới Châu, khiến Lâm Tĩnh cảm thấy mình có một gia đình hạnh phúc nhất trên thế gian này.
Đối với một người đàn ông mà nói, ngoại trừ sự nghiệp thành công ra, thì còn gì quan trọng hơn một mái nhà an lành và tốt đẹp? Từ nhỏ Lâm Tĩnh đã thấm vào tai mắt, anh cảm thấy, che mưa chắn gió cho người nhà của mình, và mang lại hạnh phúc cho người mình yêu là chức trách cơ bản nhất của một người đàn ông. Thế nhưng, không phải gia đình nào cũng đều có thể mãi mãi may mắn như gia đình anh, ngay cả một “Tiểu Phi Long” vui vẻ vô biên, khi về đến nhà, cũng không thể không phải đối mặt với chiến tranh liên miên của cha mẹ mình.
Mỗi khi bên nhà mình xảy ra đại chiến thế giới, Tiểu Phi Long cũng đều xuất hiện trên bàn ăn của nhà Lâm Tĩnh, cô cứ luôn tự động tự giác ngồi bên cạnh Lâm Tĩnh, cứ tưởng như không ai nhìn thấy vậy, cô lặng lẽ nhích chiếc ghế nhỏ của mình sát qua bên Lâm Tĩnh, càng ngày càng gần. Lâm Tĩnh cúi gầm đầu ăn cơm, giả vờ như không nhìn thấy đôi mắt của cô đang không ngừng xoay vòng vòng trên người anh, một Lâm Giới Châu luôn chủ trương “ăn không nói, ngủ không lời” không chỉ cười rất vui khi nghe Tiểu Phi Long múa máy tay chân kể những chuyện vui, mà còn rất hứng chí tham gia vào tranh luận, làm gì còn hình tượng của một người lãnh đạo và một gia trưởng đoan chính nghiêm túc của ngày thường nữa, mẹ của Lâm Tĩnh cũng cười híp mắt khi nhìn cô bé hoạt bát này, cả một bàn đều là thức ăn mà Tiểu Phi Long yêu thích.
Cô nói trước mặt anh, ở trước mặt mọi người cô cũng nói như thế, một cô gái còn bé bỏng, lại đưa ra lời hứa như đinh đóng cột như vậy, mọi người đều bị cô làm cho bật cười, mỗi khi nói đùa mọi người cũng đều bảo cô là cô dâu nhỏ của Lâm gia. Lâm Tĩnh cũng cười, nhưng mỗi khi anh nhìn đôi má hồng hào của cô sau khi chơi đùa với nhóm trẻ con, thì cũng đều không khỏi hoài nghi, thật ra cô có hiểu ý nghĩa của từ “lấy anh” không.
Lúc 6 tuổi, lý do của cô là, “Thức ăn dì Tôn làm thật là ngon, mẹ nói em không thể lấy bác Lâm, cũng không thể lấy dì Tôn, em chỉ có thể lấy anh thôi.”
Lúc 9 tuổi, cô nói: “Em nhìn thấy tụi con trai như Trương Tiểu Minh là muốn đánh họ, Lâm Tĩnh, vẫn là anh tốt, em chỉ muốn đám cưới với anh thôi.”
Lúc 14 tuổi, cô ghì chặt áo của anh: “Anh phải đợi em, em sẽ lớn lên rất nhanh.”
Và anh vẫn luôn cười không nói gì.
Năm cô 17 tuổi, anh về nhà nghỉ đông, anh dắt cô đi tham quan chợ miếu ở Chùa Thành Hoàng, từ nhỏ cô đã thích chen chúc vào những nơi náo nhiệt. Anh đi mua nước, quay đầu lại thì đã chẳng còn thấy cô đâu, cuối cùng khi trông thấy hình bóng của cô đứng dưới gốc cây đa ở sau lưng chùa, giữa trời đông gió rét, Lâm Tĩnh phát hiện trán của mình lại đang ướt đẫm mồ hôi.
Anh đi đến bên cô hỏi: “Vi Vi, em làm gì vậy?”
Cô đang rất chuyên chú để tên của hai người vào cẩm nang rồi dùng chỉ đỏ quấn vào cây, nghe thấy tiếng của anh, cô quay qua gấp gáp nói: “Anh cao hơn em, anh cột đi!”
“Cột cao như vậy có ích gì?”
“Cao một chút mới không dễ bị làm rớt, đợi khi chúng ta kết hôn rồi là phải đến đây