Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.
ó sương tàn phá, giây phút cuối cùng, ông đã không nói nên lời nào nữa, nhưng đôi mắt vẫn không chịu khép lại, ông gian nan dùng ánh mắt tìm kiếm phương hướng của Lâm Tĩnh.
Lúc này mẹ của Lâm Tĩnh cũng đã không kìm được tiếng nấc, bà nắm lấy bàn tay của người đàn ông mà bà từng yêu thương cũng từng oán hận, “Ông còn muốn nói gì? Ông còn có tâm nguyện gì chưa buông xuống được?” Nhưng Lâm Giới Châu không nhìn bà, chỉ một mực nhìn con trai với ánh mắt khẩn thiết, tiếng thở ngày càng nặng nề.
Chỉ có Lâm Tĩnh hiểu rõ lời thỉnh cầu vô thanh này, dẫu cho anh có lý trí quyết đoán đến đâu, ngay lúc này anh cũng không khống chế được tim mình rối bời, một bên là tâm nguyện cuối cùng của ba trước khi lâm chung, một bên là nước mắt của mẹ. Anh né tránh ánh mắt đó, úp mặt vào bàn tay của mình, nhưng lại không tránh được hình bóng ở trong lòng — Người phụ nữ đó đứng trong góc khuất, nhìn về phía phòng bệnh như giây phút đó sẽ trở nên vĩnh hằng, trong góc thiếu ánh sáng, khuôn mặt của bà quá quen thuộc, dần dần lại trùng điệp với một gương mặt khác khắc trong lòng anh.
Tại sao chúng ta cứ phải trải qua nửa đời người, cứ phải đợi đến khi không còn đường lui, mới biết được cái mà chúng ta từng chính tay từ bỏ, sẽ không thể nào xuất hiện trong những ngày tháng sau này nữa? Tiếng thở cũng dần dần yếu ớt, Lâm Tĩnh ngẩng mặt lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Lâm Giới Châu, thanh danh nửa đời người đều có thể từ bỏ, ngay cả cơ thể này cũng có thể từ bỏ, chỉ vì để trở vể nơi đầu tiên đó, có xứng đáng không? Nếu như đó không xứng đáng, vậy cái gì mới là xứng đáng? Tim anh đột nhiên run lên, từ từ gật đầu trước luồng sáng cuối cùng của cha mình, anh đã nhận lời thì nhất định sẽ làm được, bất kể việc có khó đến chừng nào.
Lâm Giới Châu đã không thể chống đỡ đến bình minh của ngày thứ hai. Sau khi ông chết, đơn vị công tác đã cử hành một lễ tưởng niệm long trọng cho ông, tập quán của người Trung Quốc là không nói lời xấu trước người đã chết, dẫu cho giai đoạn cuối cùng trong sinh mạng của người đó có tồi tệ cách mấy, cái chết cũng sẽ lau sạch chúng đi. Sau lễ tưởng niệm, thi thể được mang đi hỏa táng, ngày thứ ba sau khi mang cốt về nhà, Lâm Tĩnh quyết định thẳng thắn nói chuyện này với mẹ, ba của anh cũng tức là chồng của mẹ, mẹ có quyền biết tất cả, và phản ứng kịch liệt của mẹ cũng hoàn toàn nằm trong dự đoán của anh.
“Mẹ, người cũng đã không ở đây nữa, chỉ còn lại một hủ tro cốt, còn giành gì nữa?”
“Anh thích cây này? Nó có thể xem là thần hộ mệnh của thôn chúng tôi, nếu như anh đồng ý, tôi có thể kể cho anh nghe câu chuyện của nó.”
Lâm Tĩnh nghe thấy tiếng nói liền quay đầu lại, trông thấy cô gái trẻ đã đi theo anh suốt ngay từ khi anh bước vào thôn, cô hỏi anh có cần hướng dẫn viên du lịch không, có thể nói cô là một người cố chấp, dẫu rằng anh đã không ngừng nhấn mạnh mình biết đường, cô cũng vẫn không từ bỏ thuyết phục anh.
“Xin lỗi, tôi không thích nghe kể chuyện.” Lâm Tĩnh mỉm cười với cô. Cô cũng không giận, đứng ở một nơi không xa cười hihi, không lên tiếng nữa.
Lâm Tĩnh mở nắp hủ trên tay ra, nghiêng thân hủ xuống, rất nhanh gió đã cuốn đi cát bụi. Mọi chuyện lúc xưa, tan biến theo gió, cũng chỉ là như thế.
Anh đứng ở bên gốc cây đến khi mặt trời xuống núi, cô gái hướng dẫn viên du lịch đó đi rồi lại trở về, trên tay có thêm một chuỗi dây cột những quà lưu niệm.
“Nơi này có ý nghĩa với anh như vậy, thật sự không cần mang gì đó trở về sao?”
Lâm Tĩnh lắc đầu, “Có những thứ không cần ghi nhớ.” Sau thần tình có hơi thất vọng của cô gái, anh tiếp tục nói: “Tuy tôi không cần quà lưu niệm, nhưng tôi cần một nơi sạch sẽ để ở vài ngày.”
Cô gái đó quả nhiên bất ngờ nở nụ cười, “Vậy là anh quá gặp may rồi, xung quanh đây chẳng còn lữ quán gia đình nào sạch sẽ và thoáng mát hơn nhà tôi đâu.”
Lâm Tĩnh đã ở Vụ Nguyên với ba mình 7 ngày, nhà của Hướng Viễn cách “thoáng mát” vẫn còn một khoảng cách rất xa, nhưng nói cho cùng thì cũng gọi là sạch sẽ, cô chủ nhà này cũng có thể nói là rất nhiệt tình và chu đáo. Ngày thứ 7 trùng hợp là tuần lễ vàng 1/5, lúc đó người du lịch đến Vụ Nguyên tuy chưa phải nhiều, nhưng cũng đã đủ cho Hướng Viễn bận đến tối mặt tối mày, mới sáng sớm đã không thấy người đâu. Khi Lâm Tĩnh rời khỏi, anh đưa tiền thuê phòng mấy ngày nay giao cho em của Hướng Viễn, nhưng tiểu cô nương tên Hướng Dao đó lại không chịu nhận “Ai dám lấy tiền của Hướng Viễn, anh chính tay đưa cho chị ấy vẫn hơn, buổi trưa chị ấy nhất định sẽ trở về.”
Lâm Tĩnh nói với Hướng Dao, nếu như chị cô trở về, bảo cô ấy có thể đến cây hòe già ở đầu thôn tìm anh, sau đó anh dắt hành lý đi ra đứng dưới gốc cây, nhìn vào khoảng hư không nói lời tạm biệt với ba mình, nhưng lại bất chợt nghe được âm thanh văng vẳng lại từ phía bên kia núi.
“……… trả cho tôi……….. trả cho tôi………….”
“………. phát tài………….. phát tài……………..”
Một trong hai giọng nói đó anh nghe ra là giọng của Hướng Viễn, vậy giọng còn lại? Lâm Tĩnh cảm thấy tim của mình giống