Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
cũng không có ý định đi đến bên anh, chỉ đứng đó, nhìn về phía phòng bệnh như một bức tượng tạc đá, Lâm Tĩnh không nhìn rõ được đôi mắt của bà, nhưng anh cảm nhận được trên gương mặt đó ắt hẳn là có lệ, anh đột nhiên sợ hãi phải nhìn vào gương mặt đó, gương mặt hao hao đó thấp thoáng khiến anh nhớ đến một người khác, điều đó khiến anh cơ hồ mềm lòng trước mặt người phụ nữ đã hủy hoại gia đình anh.
Những ngày bệnh tình Lâm Giới Châu ổn định lại, Lâm Tĩnh đã đến Tòa án tỉnh XX trong thành phố G một chuyến, buổi dự thẩm tư cách của cuộc tuyển dụng hệ thống công vụ kiểm sát viên đã chính thức bắt đầu – anh thích cái lý do đường hoàng này, tuy rằng trước đó không lâu anh đã nhận được lời mời của một văn phòng luật sư nổi tiếng ở Thượng Hải thông qua sự tiến cử của vị giáo sư trong nước.
Đứng dưới mái đình điện thoại của Đại học G, Lâm Tĩnh cảm thấy không khí nơi đây phảng phất như chan chứa một vị ngọt thoắt ẩn thoắt hiện, không biết tại sao, tất cả những gì liên quan đến cô ấy cũng đều mang một hương vị như thế, ngay cả hồi ức cũng như thế.
Khi vừa đến nước ngoài, Lâm Tĩnh cũng đã có một khoảng thời gian hoang đường, rất nhiều lần, anh đã đặt xuống rồi lại cầm lên quyển sách đồng thoại đó ở trong giấc mơ, nhưng khi tỉnh lại lại không biết rằng mình đang ở đâu, bên cạnh lại là ai. Bắt đầu từ ngày xuất ngoại, thì anh đã biết, khoảng cách giữa anh và Tiểu phi long sẽ chỉ càng ngày càng xa, khoảng cách này trước đây anh không tài nào tưởng tượng được, nhưng lý trí cứ không ngừng nói với anh, không có lựa chọn nào tốt hơn là ra đi.
Anh đã nhìn thấy Trịnh Vi đi về hướng của mình, cô đã cao hơn một chút so với 4 năm trước, tóc cũng đã dài hơn, gương mặt trẻ con vẫn không lớn được chút nào. Cô cúi thấp đầu, vừa đi vừa nhét vào túi hai chai nước suối đầy, khi cô nhìn về phía trước, gương mặt đột nhiên như được phủ lên một màn ánh sáng của hạnh phúc, và nguồn sáng đó của cô không phải là anh, mà là một thiếu niên cao ráo đang đứng ở một nơi cách đó không xa.
Cô chạy đến bên nguồn sáng đó, không hề nhìn thấy Lâm Tĩnh đang đứng bên bốt điện thoại.
Lâm Tĩnh cũng chưa bao giờ được nhìn thấy một Trịnh Vi như thế, đương nhiên, từ nhỏ cô đã vui vẻ, nhưng những lúc ở bên cạnh anh, niềm vui đó của cô là lẽ đương nhiên, nhưng Trịnh Vi của bây giờ, chỉ vì một nụ cười nhẹ của thiếu niên đó, thì đã vui như có được bảo vật vậy, niềm hạnh phúc đó ngập tràn đến ngay cả một người ngoài cuộc như anh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Những ngày tiếp theo đó, Lâm Tĩnh đã lo liệu đàng hoàng mọi việc , ngồi trên chuyến bay trở về, anh nhìn những áng mây lướt qua bên ngoài khung cửa sổ, tất cả những quá khứ, giống như ánh sáng lướt qua màn phim ảnh. Đôi vợ chồng ngồi bên cạnh đang bấn loạn tay chân vì nghĩ cách để cho con trai của họ đừng khóc nữa, ngay cả hồi ức cũng không thể yên lành. Lâm Tĩnh đành rút lại hết tâm thần của mình, anh mỉm cười nhìn bé trai đang chảy nước mắt: “Cậu bé, sao em lại khóc?”
Cậu bé thút thít nói: “Em làm mất quyển sách mà em thích nhất rồi.”
Lâm Tĩnh nói: “Thì ra là như vậy, nhưng em cũng không phải là thảm nhất, em xem, anh cũng đã đánh mất quyển sách mà anh yêu thích nhất, nhưng anh không có khóc.”
“Vậy tại sao anh lại không khóc?”
“Bởi vì có rơi lệ cũng không giúp anh tìm lại được nó.”
Đương nhiên là cậu bé nghe không hiểu, cậu vẫn thút thít, “Mọi người đều không hiểu, đó không phải là một quyển sách bình thường.”
Lâm Tĩnh mỉm cười nhìn trở ra cửa sổ, đương nhiên là anh hiểu. Anh cũng đã mất đi quyển sách anh quí nhất, càng mất đi Tiểu phi long vốn dĩ thuộc về anh.
“Ông ấy bị quỷ làm mê hoặc tâm trí rồi, Lâm Tĩnh, ngay cả con cũng vậy sao?”
Lâm Tĩnh đối mặt với người mẹ đang nghiến răng nhìn anh với ánh mắt thê lương nhưng sắt bén, lui lại một bước, bà dùng một tay ôm chặt ở trước ngực hủ đựng cốt của chồng mình, tay còn lại chỉ thẳng vào đứa con duy nhất, toàn thân run lên như chiếc lá khô giữa mùa thu. Lâm Tĩnh sợ mẹ mình nhất thời kích động sẽ lỡ tay làm rớt hủ cốt xuống đất, chỉ đành im lặng.
“Con muốn lấy cốt của ông ấy đến chỗ đó, trừ phi mẹ chết!”
Lâm Tĩnh thở dài một hơi, chỉ trong vòng mấy ngày, hai người thân nhất trong sinh mạng của anh lại không hẹn mà cùng dùng cái chết của bản thân để uy hiếp anh, hơn nữa, một trong hai người đã thành công.
Hôm đó, khi trở về từ thành phố G thì đã là hoàng hôn, bệnh tình của Lâm Giới Châu bắt đầu ác hóa nhanh chóng, vào lúc 0 giờ, một Lâm Giới Châu đã khiến cho bác sĩ lắc đầu bất chợt tỉnh táo một cách kỳ tích, ông gọi con trai và vợ mình đến bên giường, dùng thần chí minh mẫn hiếm thấy từ sau khi lâm bệnh để dặn dò mọi việc lớn nhỏ trong nhà, bất động sản, cổ phiếu, tài khoản ngân hàng, bảo hiểm tất cả đều chuyển qua tên của vợ, ông là một người chu đáo và rõ ràng, dẫu cho đã đến lúc đó cũng vẫn như thế. Lâm Tĩnh nửa quỳ bên giường bệnh của ba, trong lòng anh hiểu rõ, người mà anh sùng kính từ bé, đã sắp đi đến đích của cuộc đời rồi.
Giọng nói của Lâm Giới Châu ngày một yếu ớt, chỉ còn lại tiếng thở như bị gi