Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

hững là đồng hương, cha mẹ đều làm cùng một cơ quan, có thể nói là được chứng kiến cô ấy lớn lên, cũng nghe nói cô ấy làm việc ở Công ty 2, nhưng đây là lần đầu tiên gặp ở Công ty các anh. Anh nói đúng không, Trịnh Vi? ”






Trịnh Vi đành phải gật đầu.
Lập tức Chu Cù tỏ vẻ mừng ra mặt, “Vậy mà tôi chưa bao giờ biết mối quan hệ này. Như thế thì Viện phó càng phải ăn cơm với chúng tôi rồi, bỏ qua chuyện công việc, bạn cũ gặp lại cũng nên ngồi với nhau tâm sự, chúng tôi không có đủ tư cách mời các anh, đành phải nhờ diễm phúc của Trịnh Vi thôi”.
Nghe thấy vậy Cục trưởng Lương liền cười rất tươi, “Tôi thấy quê anh Lâm quả là đất lành chim đậu, là nơi sinh ra nhân tài, thảo nào từ lâu tôi đã phát hiện ra cô gái này rất lanh lợi. Anh Lâm Tĩnh, về tình về lý, bữa cơm này của Giám đốc Chu Cù mời là rất xứng đáng”.
Lâm Tĩnh cười cười nhìn Trịnh Vi, thấy cô thành khẩn gật đầu, đành nói với Chu Cù: “Đã đến nước này mà tôi vẫn còn từ chối e rằng quan cách quá, thôi thì cung kính không bằng tuân lệnh”.
Trên đường đi đến khách sạn, Lâm Tĩnh và Cục trưởng Lương tự lái xe, Trịnh Vi ngồi trên xe Chu Cù. Chu Cù hỏi: “Hóa ra em quen Lâm Tĩnh à, có thật là anh ấy lớn lên trong khu tập thể với em không? ”
“Hà tất gì phải khách khí, chúng ta tuổi tác tương đương, anh có thể gọi tôi là Lâm Tĩnh”.
Lâm Tĩnh … Lâm Tĩnh!
Không biết Lâm Tĩnh có phát hiện ra bàn tay anh vừa bắt đó khẽ run lên trong tích tắc trước khi buông ra hay không. Trần Hiếu Chính ngẩng đầu tìm đôi mắt đó của vị Viện phó, đúng rồi, anh cứ cảm thấy ngờ ngợ, rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, tại sao lại thấy có gì rất quen. Làm sao anh quên được đôi mắt này? Tự tin và điềm đạm, trong ảnh khi anh ta khoác vai “Tiểu Phi Long của anh”, đôi mắt đó còn ẩn chứa một cái nhìn ấm áp. Đôi mắt này một thời gian là ngọn nguồn khiến Trần Hiếu Chính cảm thấy ghen tị và hụt hẫng, đó là bản chất mà anh khao khát nhưng không thể có. Nếu anh cũng có sự tự tin bẩm sinh đó, liệu anh có thể không ngại ngần mà tuyên bố với toàn thế giới rằng: đó là Tiểu Phi Long của anh, của anh!
Trịnh Vi đứng sau, nhìn cái bắt tay dừng lại hơi lâu của hai người đàn ông này, lòng bàn tay cũng ướt sũng mồ hôi!
Thức ăn nhanh chóng được đưa lên, Lâm Tĩnh được Chu Cù mời ngồi vào vị trí long trọng nhất, Trịnh Vi ngồi ở ghế cuối, Trần Hiếu Chính khiêm tốn nhường ghế gần sếp cho Phó Giám đốc Trương, còn mình ngồi xuống cạnh Trịnh Vi.
Chu Cù phát biểu, mọi người lần lượt nâng cốc, rượu quá tam tuần, các vị lãnh đạo của Công ty 2 đều lần lượt chạm cốc với Lâm Tĩnh, Chu Cù liền nói: “Hôm nay, xét cho cùng, chúng tôi vinh hạnh mời được hai vị, không phải là do Công ty 2 chúng tôi có gì ghê gớm, mà là nhờ cô Trịnh Vi. Trịnh Vi, em phải mời anh Lâm một chén, gặp bạn tri kỷ ở nơi đất khách quê người không phải là chuyện dễ, hai người lại còn là bạn thuở nhỏ nữa chứ."
Trịnh Vi như người vừa tỉnh giấc mộng, tại sao hôm nay cô lại quên nghi lễ này, chắc trong tiềm thức cô tập tô từng nét đó là thượng khách của Công ty. Thấy chén rượu của mình vẫn để không, cô bèn vội vàng rót rượu, từ xa Lâm Tĩnh lấy tay ngăn cô, “Em uống nước ngọt là được rồi”.
Trịnh Vi “Vâng” một tiếng, Phó Giám đốc Trương liền nói: “Trịnh Vi, đó là do Viện phó Lâm lịch sự thôi, sao cô có thể lấy nước ngọt thay rượu được”.
Cục trưởng Lương cũng cười, “Anh Lâm Tĩnh, anh không biết đó chứ, cô bạn đồng hương này của anh tửu lượng khá lắm, chưa chắc tôi là đối thủ của cô ấy đâu”.
Trịnh Vi thấy hơi khó xử, Chu Cù liền giải vây cho cô: “Anh Lâm Tĩnh đã nói như vậy thì em cứ làm theo đi”.
Trịnh Vi bước đến chạm cốc với Lâm Tĩnh, “Anh Viện phó, em mời anh”.
Lâm Tĩnh nhướn mày, cười nói với mọi người: “Cô bé lớn rồi, trước đây bám theo đuôi tôi gọi anh Lâm Tĩnh ơi, anh Lâm Tĩnh ơi, giờ lại gọi tôi là anh Viện phó”. Mọi người đều cười, Trần Hiếu Chính cũng cười, nói: “Đúng vậy, Thư ký Trịnh Vi, mọi người đều biết em và anh Lâm quen nhau từ trước, khách khí quá e rằng khó nói chuyện”.
Trịnh Vi cúi đầu uống một ngụm nước ngọt, vội quay về chỗ ngồi, chỉ mong bữa tiệc này kết thúc càng sớm càng tốt, mỗi một giây đều là sự giày vò.
Văn hóa rượu của người Trung Quốc thật là kỳ lạ, dường như không để vài người say trên bàn rượu thì không thể hiện được sự hết mình của chủ và khách. Thảo nào có câu cửa miệng rằng: “Anh ngà ngà, tôi ngà ngà, đúng lúc chúng ta ký hợp đồng”. Phía Chu Cù thi nhau chúc rượu Lâm Tĩnh và Cục trưởng Lương, hôm nay người của Công ty 2 đến đông, mỗi người mấy chén, hai vị khách không kịp đáp lễ, chẳng mấy chốc, Cục trưởng Lương đã mặt đỏ tía tai xưng anh gọi em với Phó Giám đốc Trương và nói những câu rất hào phóng, làm gì còn vẻ giữ ý như lúc mới đến, thông thường đây chính là điều mà người chủ bữa tiệc mong muốn đạt được nhất. Lâm Tĩnh uống cũng không kém Cục trưởng Lương, mặc dù mặt cũng hơi đỏ, nhưng ít nhất đầu óc vẫn tỉnh táo, cười nói bình thường. Trịnh Vi không biết tửu lượng của anh đến đâu, hồi nhỏ họ thường ăn cơm với