Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
này khá thô kệch, nhưng cả người đều toát lên mùi vị của kẻ có tiền, không giống người bình thường.
Cô nhóc ở bên cạnh kia nhìn không lớn, ăn mặc cũng đơn giản, cả người mặc quần áo thể thao màu trắng, nhan sắc bình thường, ít nhất so với những người anh gặp qua, phụ nữ xuất hiện bên người Hồ Quân muôn hình muôn vẻ, cái nha đầu này xanh non không để mắt, khiến cậu ta cam tâm tình nguyện kết hôn.
Nói ra, Thường Kiếm tự nhận rất hiểu rõ bốn anh em kia, gia thế trâu bò, bối cảnh thâm tàng, năng lực cường, bộ dạng soái, lúc tham gia quân ngũ ấy, liền là vô địch! Về sau càng đừng nói nữa, Diệp Trì, Tả Hồng, Phong Cẩm Thành, so với Hồ Quân, coi như dựa vào chút bài, tối thiểu trước sau đều đã cưới vợ sinh con rồi.
Nhưng Hồ Quân...... .Mấy tháng trước anh đến thành phố B làm việc, vẫn là Hồ Quân chiêu đãi, anh tổng cộng đi ba ngày, trong ba ngày, cô nhóc bên người Hồ Quân không quan trọng hơn hình dáng, lúc này mới dài hơn một ngày, liền xé giấy chứng nhận trẻ con rồi.
Ánh mắt Thường Kiếm không thể không hướng về phía Tây Tử, cẩn thận chu đáo đoan trang, nhan sắc bình thường nhưng làn da trắng mịn, xem xét tuổi còn nhỏ, tuổi xuân vô địch, muốn nói nơi không đồng dạng như vậy, nếu không có Hồ Quân luôn luôn yêu thích phong cách quyến rũ nhiệt tình hiếm lạ, lẫm liệt có bắp đùi ẩn ẩn khí khái anh hùng, rất hiên ngang.
Ngồi cạnh bên ba cô, thật sự không thể nghĩ tới là phụ nữ đã kết hôn, căn bản cũng không giống, nhưng Hồ Quân kia rõ ràng là có chút khẩn trương biểu hiện ra, vợ này không phải cưới giả, là bà chủ lớn chân chính, dâu trưởng đích tôn nhà họ Hồ.
Thường Kiếm nhanh chóng thu Chương biểu tình trêu tức khinh thường, có tiếng cũng có miếng kêu một tiếng: “Bác, chị dâu......”
Tiếng chị dâu này kêu thật có chút không quen, nhưng nghe vào lỗ tai Hồ Quân, không biết rằng, lại rất xuôi tai.
Vốn dĩ Tây Tử cũng có ấn tượng khá tốt với Hồ Quân, nhưng sau khi nghe Thường Kiếm nói con cà con kê một tràng dài nên dường như cũng dần mất hết cảm tình. Cô đã nghĩ trước Hồ Quân cũng không phải là người tốt lành gì, khó khăn lắm mới có chút thiện cảm, giờ đã bắt đầu thay đổi.
Hồ Quân hận không thể đánh tên Thường Kiếm này, làm hỏng việc nhiều hơn cả thành công. Nhân lúc Thường Kiếm đi ra chuẩn bị các món ăn Hồ Quân theo đuôi ra ngoài, sau đó túm lấy cổ áo sau của Thường Kiếm xách vào một căn phòng trống bên cạnh, “Tên nhóc cậu cố tình phá hỏng đúng không? Nói linh tinh cái gì thế hả? Vợ mình nghe được tối về không đồng ý để mình lên giường thì cậu phải chịu trách nhiệm!”
Hồ Quân nói thật nhưng khi vào trong lỗ tai Thường Kiếm lại trở nên rối mù. Thường Kiếm biết lúc nãy mình nói mấy câu kia là phá hỏng chuyện, cười ha ha nhận tội: “NÊn trách mình, nên trách mình mình không được sao, yên tâm mình có chiêu này bảo đảm buổi tối có thể được chị dâu cho phép lên giường.”
“Chiêu gì? Mình nói cho cậu biết tên nhóc cậu không cần phải nói ra mấy chiêu vớ vẩn bẩn thỉu, trong kia không phải là phụ nữ chơi bời linh tinh mà là vợ mình.”
“Em biết, em biết, anh Quân cứ yên tâm!”
Nói xong lập tức lái xe đi, tại sao Hồ Quân cảm thấy mấy câu nói của tên nhóc Thường Kiếm dường như có ẩn ý gì khác. Anh cúi đầu nhìn cô vợ trong ngực, không thể không dí vào trán cô nói: “Không biết uống còn uống nhiều như vậy…”
Những năm trước đây Hồ Quân cũng ở nơi này, vì vậy khá quen thuộc. Sau khi ôm vợ vào phòng khách anh thường ở, bật đèn, đặt Tây Tử ở trên giường lớn. Tây Tử ậm ừ vài tiếng, lật người, nhắm hai mắt không hề hay biết gì ngủ thiếp đi. Thật sự là say! Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như hoa đào tháng ba, từng nét biểu cảm, cổ, lỗ tai…
Vậy mà Hồ Quân lại có phản ứng sinh lý, lập tức ném vợ xuống, vọt vào trong phòng tắm tắm nước lạnh, lúc đã giảm rồi mới dám đi ra ngoài.
Lúc Hồ Quân ra ngoài liền há hốc mồm. Cô vợ nhỏ luôn luôn bảo thủ nhà anh nhân lúc anh đi tắm không biết trúng gió gì mà cởi hết quần áo thể thao trên người. Lúc anh đi ra cô vẫn còn mặc chiếc áo ngực, vèo… Hồ Quân có cảm giác trong lỗ mũi mình nóng lên, vội vàng dùng khăn lông che lại…
Cái gọi là ngày suy nghĩ đêm có mộng, chẳng lẽ tự mình nghĩ vợ cũng có những hành động điên rồ này nên mới sinh ra ảo giác! Hồ Quân nhắm hai mắt lại rồi lại mở ra, đúng lúc nhìn thấy vợ anh kéo dây áo ngực xuống, hai khối thịt mềm mại trắng hồng trước ngực đập thẳng vào trong mắt anh…
Vợ anh còn chưa thỏa mãn, hai ba lần tìm cách cởi chiếc quần lót bên dưới, trơn bóng! Trần trụi…Vì cớ gì mà cô vợ nhỏ của anh…
Hồ Quân nhanh chóng xông tới kéo chăn, nghiêm túc đắp chăn cho cô vợ trần truồng, nói cũng trở nên lắp bắp: “Vợ…vợ…em đang làm gì vậy…”
Không phải Hồ Quân lập dị, chủ yếu là anh thực sự rất hiểu rõ vợ anh, không thể chỉ vì một bữa cơm ngon lành liền cởi mở như vậy. Hơn nữa ánh mắt kia nhìn thấy thế nào cũng không giống ngày thường…
Hôm nay Tây Tử khá mơ màng, rất giống như nằm mơ, không biết hiện tại ra sao, cô cảm thấy trong người rất nóng, hết sức khó chịu, khó chị