Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
cho được, nếu không thì xin vào làm ở cục hộ tịch đi, nhẹ hơn nhiều.”
Hồ Quân thở dài: “Tôi cũng muốn vậy! Mấy cậu cũng không phải không biết vợ mình, xuất thân là cảnh sát, tư tưởng tiến bộ nhiệt tình, khi tham gia quân đội cũng đã từng u mê như vậy. Cũng may bây giờ đã hòa bình hơn chục năm, nếu là thời kỳ chiến tranh, cô ấy có thể xông lên làm nổ lô-cốt. Thôi, chuyện này mình sẽ từ từ suy tính!”
Diệp Trì phì cười, ánh mắt lóe lên, vỗ vai của anh: “Bình thường cậu rất mưu trí sao bây giờ lại ngốc như vậy. Khi đó Tiêu tử nhà mình, nhớ không, lúc ấy như con thiêu thân chạy thẳng vào trong núi hẻo lánh, cuối cùng cũng phải theo mình trở về sống qua ngày đấy thôi. Tuy nói khổ nhục kế này là gặp may, nhưng quan trọng vẫn là con cờ tốt nhất của mình, đó mới là phép màu chiến thắng.”
Tả Hoành cũng gật đầu: “Lời này của Diệp Trì rất có lý, coi như mình đã hiểu. Phụ nữ có thể hung dữ với đàn ông nhưng với con của mình thì cho dù có tức giận cũng lập tức biến mất, có nổi giận hừng hực cũng có thể kìm chế lại được.”
Phong Cẩm Thành thở dài: “Tìm lý do hợp ý vợ không dễ dàng gì, làm vợ phải làm tròn bổn phận với gia đình nhà chồng. Không phải mẹ cậu cũng đang trông mong có cháu sao, cậu hãy nhanh lên kiếm một đứa con đi....”
Sau khi ba người đi về, Hồ Quân càng nghĩ càng thấy sinh một đứa con đây là kế hay. Nếu có một đứa con với Tây Tử, cô sẽ vì đứa bé sẽ suy nghĩ cho bản thân mình, trong lòng Hồ Quân chợt có chút mất mát. Không thể không thừa nhận, trong lòng vợ anh, trước kia anh như kẻ thù đối lập, hiện nay xem như có một chút vị trí, nhưng vị trí kia giống như bị lui về phía sau.
Rạng sáng ngày hôm sau Kỳ Kỳ lại tới. Kỳ Kỳ sợ hết hồn, lúc đi dượng cũng có dặn cô bảo cô gặp chị họ, nếu có chuyện gì thì phải thông báo ngay lập tức. Vai trò tiểu đặc vụ này của cô đương nhiên sẽ có lời, tiền tiêu vặt nhận không ít, chủ yếu chị họ cô là người kín miệng, mở miệng chỉ kể chuyện tốt không nói chuyện xấu. Bây giờ chị bị trúng đạn nhập viện cũng không nói cho cô biết một tiếng, nếu không phải do cô gọi điện thoại cho chị giờ còn chưa biết!
Kỳ Kỳ ngồi ở bên trên giường oán trách: “Chị họ, chuyện lớn như vậy, sao chị không nói cho em biết?”
Tây Tử liếc mắt nhìn cô: “Nói cho em biết có ích gì? Không phải em là đang học thêm môn tiếng Anh sao? Muốn ra nước ngoài phải học giỏi tiếng Anh đã, chuyện của chị đây cũng không phải vấn đề lớn gì?”
“Còn không phải là chuyện lớn hả! Cũng bị thương rồi.”
“Em không hiểu đâu, làm lính mà chưa từng bị thương sẽ rất tiếc nuối.”
Kỳ Kỳ ục ục miệng: “Cái gì tiếc nuối? Nói cho em biết đi, em cũng vậy muốn tới đây chăm sóc tốt!”
Hồ Quân cười: “Em chăm sóc tốt bản thân là được rồi, chị em ở đây đã có anh?”
Kỳ Kỳ cười ha ha, giơ lên ngón tay cái: “Anh rể, anh đúng là người chồng mẫu mực. Nói thật, theo em lúc anh với chị em mới vừa kết hôn, em còn tưởng rằng anh là công tử đào hoa nữa đó?”
Thiếu chút nữa làm Tây Tử phụt nước, buồn cười nhìn qua Hồ Quân một cái. Đừng thấy cô bé Kỳ Kỳ ngốc nghếch, mắt rất xuất sắc, nói chuyện sắc sảo. Hồ Tử đi vào.
Vừa liếc mắt nhìn thấy Kỳ Kỳ, mắt không tự chủ được sáng lên. Hôm nay cô bé này mặc đồ tươi sáng, phối đồ xanh trắng, phía trên áo T shirt màu xanh da trời, phía dưới váy rất ngắn, khó khăn lắm mới che hết cái mông tròn đầy.
Phía dưới là một đôi giày đế bằng, mang vớ đến đầu gối, tóc dài bóng mượt ở phía sau, nơ kẹp tóc có một con bướm nhỏ, hợp với nước da trắng nõn, mắt sáng to, mặc đồng phục của trường, trước mắt làm người mặc tôn lên vẻ xinh đẹp. Hồ Tử chợt cảm thấy trái tim như đá mã não, rơi phịch xuống…
Kỳ Kỳ vừa mới bước ra khỏi đại sảnh bệnh viện, liền nhìn thấy một chiếc xe thể thao cách đó không xa, Hồ Tử đang đứng trước cái xe đó, dáng vẻ vô cùng anh tuấn nhìn về phía cô cười cười.
Kỳ Kỳ không nhịn được bĩu môi một cái, lần đầu tiên cô nhìn thấy người con trai này đã biết anh không phải người lương thiện gì rồi. Còn nữa anh ở cũng một chỗ với anh rể thì có thể là một người con trai tốt sao. Nhưng mà hình như anh rể cũng đã hoàn lương rồi thì phải, cô từng nghe nói trước kia anh rể có tiếng là play boy. Cô tự nhận bản thân không có năng lực như chị họ, bởi vậy cô đối với Hồ Tử là kính trọng nhưng không thể gần gũi.
Kỳ Kỳ coi như không nhìn thấy Hồ Tử, trực tiếp đi qua anh, đi về phía bãi gửi xe lấy xe đạp của mình, sải bước ra khỏi bệnh viện, từ đầu tới cuối cư xử với Hồ Tử như người không quen biết.
Bỗng nhiên Hồ Tử cảm thấy mình thật ngốc, cô bé này căn bản không thèm liếc anh lấy một cái vậy mà anh còn đứng đây chờ cô mãi, muốn được đưa cô về. Nếu với tính cách trước kia của anh thì anh đã đi về phía cô từ lâu. Cô ở đó làm bộ làm tịch cái gì, con mẹ nó anh đây rất có giá đấy, không phải chỉ là một con nhóc thôi sao. Cóc hai chân thì khó tìm chứ đàn bà bốn chân thì đầy rẫy ra, có đúng không Kỳ Kỳ? Không biết tại sao, trong lòng có một cảm giác gì đó không nói lên lời.
Lên xe, khởi động, chầm chậm đi theo sau cô, Kỳ