Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1679 lượt.
ăn của Hồ Tử, bởi vậy khi trở về anh cũng không quan tâm đến chuyện này. Một sơ sót nhỏ vì hai người kia làm liên lụy đến anh, vợ anh ước chừng bắt anh phải ngủ một tháng trong phòng khách, nhốt anh ở bên ngoài. Anh cào cào tường lên tiếng cầu xin vợ, đến mức muốn quỳ xuống nhưng vợ anh nhất quyết cũng không mở cửa. Hơn nửa đêm anh bực bội kéo Hồ Tử ra ngoài, lôi được hắn ra ngoài anh cũng khoan khoái hơn nhiều.
Trên đời này nhiều gái đẹp như vậy tại sao cậu lại còn đánh chủ ý lên em vợ tôi, khi đó Hồ Tử hùng hổ cãi lại một câu: “Không phải anh cũng luôn nhớ đến chị của Kỳ Kỳ sao, vậy em nhớ Kỳ Kỳ thì có gì sai?” Đương nhiên chuyện này về sau hãy nói. Còn trước mắt anh hoàn toàn không biết, nếu biết, ngay lập tức anh sẽ bóp nát ý định vừa mới chớm nở của Hồ Tử.
Tây Tử ở lại bệnh viện một tháng, Hồ Quân cứ như vậy chăm sóc cô một tháng, xin phép đơn vị, xuất viện xong liền trực tiếp chuyển đến nhà lớn. Hồ Quân bị gọi đi làm, theo ý Hồ Quân thì anh vẫn muốn ở cùng vợ, chẳng qua là Tây Tử vừa giục vừa xin thì anh mới trả phép đi làm.
Tây Tử tĩnh dưỡng ở nhà, thật ra cũng không có chuyện gì nhưng vừa động một chút thì cơn đau lại truyền đến ở chân, bên trong còn chưa có lành hẳn. Hai vợ chồng ở lại nhà lớn một tháng, Hồ Quân liền cương quyết ôm vợ trở về nhà riêng, mẹ anh muốn ngăn cũng ngăn không nổi.
Nhìn con trai dẫn vợ đi, bà Hồ không khỏi thở dài oán giận: “Ông nói chúng ta nuôi con nuôi cái để làm cái gì? Kết quả thì sao, đều là tự mình sống qua ngày đi.”
Hổ Tổng Tham bỏ tờ báo xuống, vẻ mặt hơi hơi lộ ra ý cười: “Không phải bà không biết con trai bà nghĩ gì! Con bé Tây Tử này nhanh nhẹn ngoan ngoãn, trong đầu con trai bà chắc đang suy nghĩ làm chuyện xấu rồi, sống cũng chúng ta sẽ rất bất tiện. Hiện tại bọn nó dọn đi, chắc chắn không quá hai tháng chúng ta liền có cháu nội để ôm rồi.”
Bà Hồ hì hì một tiếng nở nụ cười, ừ, con trai là do bà sinh ra thế nhưng lại không có tiền đồ mà suốt ngày bám vợ như vậy, con sâu tham ăn đã sớm không còn ở lại nữa rồi…
Thật làm cho bà Hồ hoài nghi, hiện giờ hai mắt và mũi của con trai đã muốn phụt máu rồi. Trước kia khi vừa mới kết hôn, thấy được nhưng không sờ được, cực khổ làm sao, mà bây giờ thấy được sờ được nhưng không thể làm gì lại càng khổ hơn.
Hơn nữa bây giờ chuyện gì của vợ nó nó cũng ôm hết lên trên người, rửa chân, tắm rửa, mát xa, bảo dưỡng, giống với Lý Liên Anh hầu hạ Từ Hy thái hậu, chưa nói đến chuyện chu đáo cẩn thận , vợ xinh đẹp động lòng người bày ra trước mặt nhưng cái gì cũng không thể làm, tư vị kia muốn bao nhiêu bực tức có bấy nhiêu bực tức.
Trong lòng dục hỏa tăng vọt, giống như khi luyện công thất bại kinh mạch bị đảo lộn trong mấy bộ tiểu thuyết võ hiệp vậy, mỗi lần phục vụ vợ đều phải tự mình thỏa mãn chính mình, nhưng như vậy làm sao đủ để giải khát được! Mắt thấy vợ khỏe lại từng ngày từng ngày một, vết thương ở chân mặc dù không quá linh hoạt nhưng cơ bản đã ổn định lại rồi, anh đâu nhịn nổi nữa.
Tối hôm qua quấn Tây Tử đến nửa đêm, cảm giác khó chịu không thôi. Ba mẹ ở ngay trên lầu, phòng đối diện còn có một dì giúp việc ở, lại phải chú ý đông chú ý tây nên anh vẫn chưa được thỏa mãn. Hơn nữa da mặt của vợ anh rất mỏng, rất hay xấu hổ.
Bởi vậy, đến hết ngày thứ bảy, Hồ Quân liền thu dọn hành lý ôm vợ bỏ chạy, nghĩ cái tổ kia của mình vô cùng tự do tự tại, muốn làm như thế nào thì làm.
Xe dừng lại ở ga ra tầng ngầm, Tây Tử xuống xe chờ anh. Hồ Quân quơ lấy túi hành lý bước đến khom lưng bế Tây Tử lên, cúi đầu chụt một cái nói: “Vợ, chúng ta về nhà rồi.”
Tây tử bị anh làm cho hoảng sợ, một tay nhanh chóng ôm lấy của cổ anh, một tay đấm anh hai cái: “Anh bị bệnh à! Hò hét cái gì, nơi này có máy theo dõi, mọi người sẽ nhìn thấy đó, bỏ em xuống em có thể tự đi.”
Hồ Quân ha ha nở nụ cười: “Anh không bị bệnh, anh đang rất hào hứng, chúng ta về nhà rồi, em là vợ anh, anh vui thế nào hôn thế nào ôm ấp thế nào người khác quản được sao? Cho bọn họ hâm mộ chết luôn.”
Nói xong nhanh chóng bước đi, vào giữa thang máy, vừa vào giữa thang máy, Hồ Quân chờ không được bắt đầu cúi đầu cọ cọ lên cổ Tây Tử. Râu Hồ Quân thực cứng, một ngày không cạo sẽ ram ráp, cọ cọ trên cổ Tây Tử khiến cô cảm thấy vừa ngứa vừa đau.
Tây Tử đưa tay đẩy đẩy anh: “Anh yên tĩnh một lát không được à! Trong đầu ngoài chuyện đó ra thì anh còn quan tâm đến chuyện khác sao?”
“Chuyện này thì làm sao? Anh sẽ làm thật tốt. Vợ, tối hôm qua em đã đáp ứng anh khi nào về nhà sẽ cho anh hưởng thụ khoái cảm thật tốt, đúng không?”
Mặt Tây Tử đỏ lên, liếc anh một cái, mím môi không nói chuyện. Hồ Quân hiểu, đây là không đổi ý, dây thần kinh kích động từ trong lòng cong lên tận đỉnh đầu, không thể nói rõ là anh có bao nhiêu vội vã, vừa vào cửa liền vứt mấy túi hành lý trong tay xuống, không đợi Tây Tử tỉnh táo Hồ Quân đã đưa tay lột hết quần áo của cô vợ nhỏ.
Trời rất nóng nên vợ anh mặc không nhiều lắm. Kỳ thật từ khi Tây Tử bị thương phải vào bệnh viện điều trị một thời gian, Hồ Quân đều có việc làm. Anh cải tạo cô vợ nhỏ là từ trong r