Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.

n trẻ các con ba cũng không hiểu, nhưng là một người đàn ông, tránh không khỏi việc nhớ về chuyện cũ, hơn nữa thứ không chiếm được luôn là tốt nhất. Hay là con thử xem xét việc rời khỏi Phạm Lý một thời gian đi, sau đấy lại nói đến chuyện ly hôn hay không, hai người cần bình tĩnh hơn đã. Con đó! Quản cũng quá chặt, người này con càng bám dính thì càng không ưa con, chờ con rời khỏi rồi, có lẽ nó sẽ nhận ra sự quan trọng của con.”
“Nhớ về chuyện cũ gì chứ? Đừng lấy những hư hỏng tuổi trẻ của ông dạy dỗ con gái tôi, Phạm Lý muốn ăn cháo đá bát, không có cửa đâu, số điện thoại của nó là bao nhiêu, để tôi tự tìm......”
Nói xong, nghiêng người lấy điện thoại trong túi Mộ Thanh, không biết bấm chỗ nào, di động sáng lên, nhảy ra một bức ảnh, mẹ Mộ Thanh vừa thấy liền nổi nóng: “Ông Mộ, ông xem đi, đây là gì hả? Là con nhóc nhà quê kia! Tối lửa tắt đèn, hai người nó đang làm gì? Con nhóc quê mùa kia đang là cảnh sát hử! Sáng mai tôi tìm đến đơn vị của nó......”
Mộ Thanh vội đoạt lại: “Mẹ, người đừng đi thêm phiền, con mệt mỏi rồi, đi ngủ.”
Đứng lên, xoay người vào phòng mình, đóng cửa, mẹ Mộ Thanh vẫn lải nhải: “Tính tình gì thế này? Ở nhà thì phô ra, dính đến tên nhóc họ Phạm thì không xài được chút nào cả......”
Mộ Phong đứng lên: “Chúng ta nên bớt lo đi, chuyện này trước đây đều do Thanh Thanh không tốt, ép buộc người ta chia tay rồi kết hôn cùng nó. Cuộc hôn nhân này có hạnh phúc hay không cũng không phải do nó có thể khống chế nữa, đây là duyên phận, là tạo hóa......”
“Tạo hóa gì chứ? Chẳng phải đều do con nhóc quê mùa kia xen vào, Phạm Lý mới có thể mèo mỡ nhớ nhung mãi như thế. Ông không thấy bức ảnh chụp kia sao, hai đứa nó đang hôn nhau đấy. Không được, cần phải có người lo, không phải Phạm Lý muốn ly hôn với Mộ Thanh ư, cho nó nếm chút khổ.”
Mộ Phong trừng bà: “Bà muốn làm gì? Đừng nói tôi không cảnh cáo bà, không thể chạm vào nhà họ Hồ được, ba con họ Hồ đều nổi tiếng che chở con cái. Hơn nữa Hồ Quân lại là một tên làm loạn không tiếc gì, chọc cậu ta nóng nảy, cái gì cậu ta cũng dám làm......”
“Rồi, rồi, biết rồi, nói dông dài thế làm gì?”
Chờ Mộ Phong vào phòng, mẹ Mộ Thanh ngồi trên sô pha suy nghĩ trong chốc lát, ngày hôm sau thức dậy sớm, lén lấy điện thoại Mộ Thanh đi ra ngoài, ra đến bên ngoài tìm nơi in ấn, rửa hình, cầm ảnh chụp, đi thẳng đến cửa cục quản lý giao thông thành phố chờ Hồ Quân.
Bà suy xét, nếu chuyện này vạch trần ra bên ngoài làm ầm ĩ cho mọi người biết, có thể thực sự đắc tội đến nhà họ Hồ. Ngay cả khi nhà họ Hồ không cần cô con dâu này nữa thể diện của họ cũng đã mất, tiền đồ của ông lão nhà mình vẫn phải giữ chứ, nhưng bảo bà nuối trôi cục tức này, bà làm không được.
Càng nghĩ càng thấy nói thẳng cho Hồ Quân là thích hợp nhất, dù sao con nhóc quê mùa kia là vợ cậu ta, chuyện cắm sừng này bất kể là thật hay giả, cho dù có giảm đi một nữa cũng không tin một công tử bá đạo như Hồ Quân có thể chịu được.
Mẹ Mộ Thanh nghĩ rất hay nhưng ngồi suốt ở cửa lớn mấy ngày cũng không bắt gặp Hồ Quân. Hồ Quân người ta vẫn đang hầu hạ cô vợ mình, nghỉ ngơi xong, xoay đầu lại đến thứ hai mẹ Mộ Thanh mới nhìn thấy Hồ Quân.
Hồ Quân nhận ra mẹ Mộ Thanh, hồi tham gia quân ngũ dù sao Mộ Phong cũng là một trong những lãnh đạo của bọn họ, ngày lễ ngày tết cũng có đến thăm nhà, tuy đã qua nhiều năm, vẫn có chút ấn tượng. Hơn nữa mặt mũi Mộ Thanh rất giống mẹ, có lẽ khi bà còn trẻ cũng là mỹ nữ rung động một phương, bằng không cũng không thể gả cho Mộ Phong.
Nhà họ Mộ cũng có chút gia thế, gia thế ấy trên người bọn họ thì không tính là gì nhưng trong mắt người bình thường cũng xem như khó lường. Lúc này Hồ Quân vô cùng không thích gặp người nhà họ Mộ, chủ yếu vì nhà này có quan hệ với tên Phạm Lý mà anh ghét cay ghét đắng, trong lòng anh như giận chó đánh mèo, ngay cả người nhà họ Mộ cũng bị ghét lây.
Hơn nữa, Hồ Quân đối với những bà cô như mẹ Mộ Thanh luôn có một định nghĩa, bọn họ luôn thấy mình cao cao tại thượng, luôn khinh thường bất kỳ ai, giận người, trách đời. Trước mặt anh thì không đến mức như vậy, nhưng vẻ mặt nhiều chuyện và tâm tư thế lực kia khiến Hồ Quân cảm thấy khá phản cảm.
Nhưng vẫn phải có lễ phép cơ bản nhất, mẹ Mộ Thanh nhìn Hồ Quân bước xuống xe, không nhịn được thầm oán trách con gái mình, dòng dõi của con mình như vậy, lớn lên lại xinh đẹp, gả cho ai chẳng phải cũng môn đương hộ đối, sao lại nhìn trúng tên nhóc nghèo nàn Phạm Lý kia. Nhìn thử công tử của Tổng tham mưu Hồ đi, nhìn người ta tuổi trẻ tài cao, mới chừng đấy tuổi đã lên đến chức cục trưởng rồi, tương lai tươi sáng, nói không chừng còn trên cả ông Hồ, người tốt chức cao như thế lại nhường cho một con nhóc trèo lên.
“Tiểu Hồ, còn nhận ra chị dâu không?” Mẹ Mộ Thanh tươi cười chào hỏi, tính bối phận thực sự hơi loạn, nhưng trong bộ đội đã từng nói, lớn nhỏ đều phải gọi chị dâu, giờ cũng sửa không được nữa.
Hồ Quân khách khí cười cười: “Chị dâu vẫn trẻ đẹp như trước, sao lại không nhớ rõ chứ, chị tìm em có việc gì vậy?”
Mẹ Mộ Thanh nhìn nhìn xung quanh, nét mặt hơi


Teya Salat