Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

khó xử: “Ừ, có việc riêng…” Ánh mắt Hồ Quân lóe lóe, cúi đầu nhìn đồng hồ: “Nếu không, chị đi với em đến quán trà đối diện ngồi một lát, chỗ đấy yên tĩnh, có ghế lô, có thể trò chuyện......”
Vài bước từ cửa cục đến quán trà Hồ Quân đều suy nghĩ, phụ nữ có chồng tìm anh có chuyện gì? Mặc kệ chuyện gì, nhìn dáng vẻ của bà ta thì biết ngay nhất định không phải chuyện tốt. Hồ Quân không sợ, lớn như vậy chưa có chuyện gì có thể làm khó anh nhưng có Tây Tử vợ anh rồi anh chỉ hơi lo mà thôi.
Hai người ngồi vào ghế, gọi trà Hoàng Kim Quế, mẹ Mộ Thanh còn uống hai hớp trà mới nói: “Tiểu Hồ à! Chị dâu cũng không phải người hay bới móc, nhưng chuyện cưới vợ này, gia đình chúng ta như vậy cần chú ý chọn người môn đăng hộ đối mới thích hợp, không hiểu tận gốc rễ , kiếm không tốt cưới vào nhà rồi sẽ trở thành một mầm hoạ.”
Lời kia vừa thốt ra, nụ cười khách sáo trên Hồ Quân cũng biến mất, cau mày nhìn mẹ Mộ Thanh: “Chị đang nói vợ em là một mầm hoạ?” Giọng điệu rất nghiêm túc. Mẹ Mộ Thanh vốn không nghĩ anh không nể mặt như thế, nét mặt già nua cũng có chút không nhịn được: “Chị dâu nói như thế, chỉ vì vợ của cậu cùng con rể nhà chị......”
Mẹ Mộ Thanh còn chưa dứt lời, Hồ Quân gõ gõ trên bàn trà vô tình cắt ngang bà: “Vợ em như thế nào em là người rõ ràng nhất, không nhọc người ngoài nhiều lời, dạng gì em cũng thích, đều là vợ em cả.”
Mẹ Mộ Thanh bị mấy câu của Hồ Quân làm nghẹn họng, không lên được mà xuống cũng không được, đành lấy ảnh chụp trong túi, ném “bốp” lên bàn: “Cứ xem như chị đây chó lại bắt chuột xen vào việc người khác đi. Cậu trông coi cô vợ này của cậu cho chặt, đừng để nơi nơi thông đồng cùng người khác. Lần này nể mặt mũi của Tổng tham Hồ, chị còn chừa chút đường sống, bằng không chuyện thế này chị đã trực tiếp vạch trần trước Ủy ban kỷ luật quân đội và Cục giám sát thành phố, rồi coi đến lúc đó kết cục sẽ thế nào.”
Bà cô già này thực sự cố chấp kiên quyết không bỏ qua, Hồ Quân liếc một cái, vừa nhìn, ngòi lửa trong lòng lại cháy lên. Ảnh chụp rất tối, rõ ràng là chụp lén không mở flash, nhưng cũng nhìn thấy được đấy là phía trước quân doanh, đèn đường ở phía sau hai người, không quá rõ cũng có thể nhìn ra.
Tên nhóc họ Phạm nắm chặt bả vai Tây Tử, môi hai người dính sát vào nhau....Hồ Quân không dám nhìn kỹ, vội dời ánh mắt, đè ép cơn giận vẫn tăng trong lòng, anh phân rõ trong ngoài, vợ anh làm chuyện gì nên tội, anh trở về đóng cửa giáo dục lại, không tới phiên người ngoài, hơn nữa còn là bà cô già này.
Lúc này khiến Hồ Quân nhớ đến một chuyện trước kia, khi bọn họ tham gia quân ngũ, có một lần Mộ Phong bị vướng vào vấn đề tác phong, quan hệ mờ ám với một cô nhóc của đoàn văn công. Thực tế chuyện này vốn không hiếm, nói trắng ra là chuyện ngươi tình ta nguyện, ai lại cho là thật. Không biết sao lại bị bà cô già này biết, trực tiếp tố cáo đến Ủy ban kỷ luật quân đội. Nếu không phải nhà họ Mộ có nền móng khá vững, chuyện như thế này tương lai Mộ Phong sẽ hoàn toàn bị hủy, thế nên mới nói bà cô già này mà đã tàn nhẫn thì người thân không nhận.
Mấy thủ đoạn này của bà ta áp dụng lên người bình thường thì đã thành công, nhưng lên người anh thì thật sự chưa đủ. Nghĩ đến đây Hồ Quân nở nụ cười: “Chị dâu à, chị làm chuyện này đúng là ngựa quen đường cũ. Thế nhưng Chủ nhiệm của Uỷ ban kỷ luật đã thay đổi, chị không biết chủ nhiệm hiện giờ là lính cảnh vệ trước đây của ông già nhà em đâu nhỉ. Hay là để em giúp chị trình lên, đỡ phiền chị phải tự mình đi một chuyến. Công việc của vợ em thật quá nguy hiểm, em còn đang lo định bắt cô ấy từ chức, chị đến lúc này, em còn ước cục cảnh sát trực tiếp đuổi vợ em luôn, về nhà làm một phu nhân toàn chức, để em nuôi.”
Mẹ Mộ Thanh há hốc mồm, trước kia tiếp xúc cùng Hồ Quân, chẳng qua chỉ là bên ngoài, rất khách khí, sao bà ta có thể biết Hồ Quân như thế nào. Người này không bao giờ chịu thua thiệt, trong lời nói hay việc thật muốn anh chịu thiệt thật không dễ.
Nét mặt già nua của mẹ Mộ Thanh thật sự nhịn không được nữa, có chút khó coi, cơn giận trong mắt Hồ Quân lại phát ra, nhẹ nhàng liếc bà một cái: “Con người em có tật xấu, chuyện gì cũng phải công bằng công chính. Nếu công việc của vợ em bị mất cũng phải kéo thêm vài cái đệm lưng theo mới công bằng, chị thấy đúng không? Đương sự của việc này có tới ba, con gái chị, con rể và vợ em, một người em cũng không tha, chị đi cục thành phố tố cáo vợ em, em đến Ủy ban kỷ luật quân đội vạch trần con rể chị. Còn chưa quên con gái chị làm ở đâu nhỉ, là quân báo đúng không? Vừa may Tổng biên ở đây em cũng quen, một lát em đi gọi một cú điện thoại, nhất định ai cũng chạy không thoát.”
“Cậu . . . . .” Lúc này mẹ Mộ Thanh mới biết bản thân đã chọc phải người thế nào, đây quả thực là một kẻ không phân rõ phải trái. Ý định ban đầu của bà là giáo huấn Tây Tử, một con nhóc quê mùa như vậy lại trèo cao họ Hồ khiến người ta nhìn mà tức giận, nghĩ rằng nếu tố cáo chuyện này ra, Hồ Quân nhất định ly hôn với nó, nhưng bà không ngờ, Hồ Quân lại che chở, mặc kệ thế nào cũng bao che, ngược lại còn cố chấp không