The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.

ây Tử giật lấy ảnh chụp: “Sao có thể có tấm ảnh này? Ai chụp? Anh là vì bức ảnh này mới......”
Hồ Quân giật ảnh chụp lại, xé hai ba cái, hầm hừ: “Thì có người không muốn hai vợ chồng chúng ta sống tốt, thích bới móc chuyện này lên”, nghiến răng nghiến lợi nói.
Tây Tử trong lòng nhảy dựng: “Quân, em và Phạm Lý thực sự đã là quá khứ rồi, chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi, mặc kệ là ai, chúng ta đều cho qua được không?”
Ngược lại Hồ Quân lại mỉm cười, cúi đầu cắn Tây Tử một cái: “Vợ gọi anh một tiếng Quân, đây là lần đầu đấy, thật dễ nghe.”
Tây Tử mặt đỏ lên, đẩy anh ra: “Bệnh à! Tránh ra.” ngồi xuống nghiêng đầu, phát hiện Hồ Quân nằm ngửa, tay đặt sau đầu, vẫn đang vui sướng tận nơi nào, tức thì đẩy anh một cái: “Em đói bụng.”
Hồ Quân nhếch môi, nghiêng người nhảy xuống, vươn tay ôm Tây Tử ra ngoài: “Rồi! Vợ anh đói bụng rồi, chúng ta đi ăn thôi......”






Vật lộn thêm mấy lần, cuối cùng chuyện trong gia đình Hồ Quân cũng được giải quyết xong, nhưng nhân tố bên ngoài hòng phá hỏng sự yên bình lẫn đoàn kết gia đình không thể bỏ qua. Hơn nữa tên nhóc Phạm Lý căn bản không để ý tới cảnh cáo lần trước của anh, ý tưởng xấu xa không nói, còn dám tấn công cái miệng nhỏ của vợ anh. Tây Tử là vợ anh, dù anh có sợ hãi thì đó cũng là chuyện trong nhà của hai người bọn họ. Người ngoài, nếu anh còn không trị được đúng là một người chồng mù quáng.
Tây Tử đi ra khỏi cửa chính đội mười bảy đã nhìn thấy Mộ Thanh ở bên kia cách đó không xa. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác mỏng màu xanh lam, bên dưới là chiếc quần ống rộng eo thấp màu trắng, giày cao gót màu bạc. Dù cô ấy mặc đơn giản như vậy nhưng trên người cũng toát lên vẻ đẹp chói mắt.
Từ đại học lần đầu tiên nhìn thấy đàn chị này Tây Tử đã kinh ngạc vì vẻ đẹp này. Nói thẳng ra thì Mộ Thanh đẹp tựa như ánh mặt trời tàn sát khắp nơi. Tình yêu của cô ấy độc tài, yêu là vậy, phí hết tâm tư chờ cơ hội chiếm lấy. Kiểu tình yêu bất chấp tất cả này là kiểu tình yêu Tây Tử vừa hâm mộ vừa bội phục.
Nếu là cô đó là chuyện không thể. Cô quá bị động, từ Phạm Lý đến Hồ Quân cô đều là cô gái khó tính bị động. Nhưng cô có thể dùng lý trí phân tích rõ ràng với Phạm Lý, phân biệt rõ ràng, cũng không đùa bỡn Hồ Quân.
Hai người bọn họ cùng ở trên con đường vướng mắc, càng dây dưa càng sâu, càng khuấy càng loạn, đến bây giờ cũng không phân rõ ai là ai, muốn nói thẳng cũng khó. Thật ra thì Tây Tử cũng biết mình chính là kỳ quặc, không muốn nói thật với Hồ Quân rằng cô cũng không bỏ được người đàn ông vô lại đó.
Mộ Thanh tìm một nơi khá đặc biệt, vừa yên tĩnh vừa hoang dã, là một nhà ăn kiểu nông thôn. Hai người đặt một căn phòng, gọi vài món ăn đơn giản, ngồi xếp bằng trên sàn nhà, nghiêng đầu có thể nhìn thấy ruộng rau ngoài cửa sổ với cây lê thấp bên trong đang lủng lẳng những quả lê tròn trịa.
“Thức ăn nhà nông ở đây rất đạt tiêu chuẩn, nguyên liệu đều do người nhà trồng, không có hại, rất tốt cho sức khỏe, tới đây là do không muốn gặp phải người quen đến quấy rầy. Chị muốn nói lời xin lỗi với em, cũng cầu xin em giúp đỡ.” Giọng Mộ Thanh khá khẩn thiết, thậm chí còn có cảm giác hơi hèn mọn khiến Tây Tử không quen.
“Buổi tối sau huấn luyện đặc biệt, chị cũng ở đó…” Tây Tử ngạc nhiên không tự chủ nhớ tới tấm ảnh kia, “Bức ảnh kia là chị chụp, lúc ấy cảm xúc thế nào bây giờ cũng không nhớ rõ, bị mẹ chị vô ý thấy tự tiện cầm đi giao cho Hồ Cục. Chị xin lỗi vì hành động đó của mẹ chị, chị cũng không để ý đến sự nghiệp của mình nhưng nếu so với tiền đồ của Phạm Lý, chị không hề do dự có thể bỏ qua.”
Tây Tử ngạc nhiên nhìn Mộ Thanh, Mộ Thanh mỉm cười chua chát: “Không cần nhìn chị như thế. Chị yêu Phạm Lý, yêu lâu như vậy. Mặc dù anh ấy muốn ly hôn với chị nhưng chị vẫn yêu anh ấy. Vì anh ấy chị sẵn sàng mất đi tất cả tôn nghiêm, kiêu ngạo, sự nghiệp. Em cũng hiểu tính của Phạm Lý, lúc anh ấy cô đơn anh ấy vĩnh viễn không cầu người khác, hơn nữa việc này cũng là do chồng em gây ra.”
“Hồ Quân?” Tây Tử lẩm bẩm nói: “Anh ấy làm gì?” Mộ Thanh cười khổ: “Anh ta không hề làm gì, chỉ là điều động công việc của chị một chút, Phạm Lý sắp chuyển nghề.”
“Chuyển nghề?” Tây Tử nhíu nhíu mày. Phạm Lý rất cứng nhắc trong chuyện làm lính, có lẽ có chút liên hệ với người cha đã mất của mình, tình cảm quân đội chôn dấu tận đáy lòng, tình cảm quân đội này thậm chí còn ảnh hưởng đến Tây Tử. Có thể thấy được anh yêu nghề lính, cũng thề làm một quân nhân chuyên nghiệp có thành tích. Bây giờ anh đang thuận buồm xuôi gió, đột nhiên chuyển nghề đối với Phạm Lý mà nói quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Chiêu này của Hồ Quân trực tiếp bóp chết Phạm Lý. Đây chính là trả thù, quan báo thù riêng. Hành động này của Hồ Quân khiến Tây Tử tức giận. Ngoài mặt thì anh đồng ý với cô sẽ không truy cứu, vậy mà lại âm thầm phá hỏng chuyện của người khác. Không nói đến việc trêu chọc công việc người nhà Mộ Thanh sắp xếp còn ép buộc Phạm Lý chuyển nghề. Người đàn ông này đúng là bụng dạ hẹp hòi.
Mộ Thanh đưa Tây Tử v