Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341661

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.

ề nhà, đến cửa chung cư Tây Tử xuống xe, đi hai bước liền xoay người lại nói: “Chị Mộ, chị thật sự yêu đàn anh hơn em trước đây, chị là vợ của anh ấy là may mắn, em thật lòng chúc hai người hạnh phúc.” “Hạnh phúc?” Mộ Thanh nhìn Tây Tử biến mất trong tầm mắt, sợ run một hồi khá lâu mới khởi động xe rời đi.
Tây Tử còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại trong phòng, từng chuông từng chuông, đổi giày ngồi trên ghế salon rồi mới nhấc máy: “Vợ, em đang làm gì vậy? Sao điện thoại di động không gọi được?” Tây Tử cầm điện thoại ra ngoài nhìn, “Hết pin.” “Em còn chưa nói là em làm gì? Mẹ nói em đi ăn với bạn. Bạn nào vậy? Nam hay nữ?”
Hồ Quân vừa hỏi vừa mệt mỏi, Tây Tử nhếch miệng nói, “Nữ.” “Nữ? Sao anh không nhớ rõ em có bạn là nữ, là Kỳ Kỳ sao?” Có vẻ như đang hỏi kỹ càng việc này.
Tây Tử lười phản ứng lại anh, gọn gàng dứt khoát hỏi: “Bao giờ về?” Giọng điệu Tây Tử khá nặng nề nhưng truyền qua tai nghe đến đầu dây bên kia, lọt vào trong tai Hồ Quân không biết sao lại trở nên dịu dàng: “Vợ, em nhớ anh ! Sáng mai về rồi, buổi tối là có thể về đến nhà…”
Tây Tử gật đầu nói: “Ừ, em chờ anh.” Bụp, Tây Tử dứt khoát cúp điện thoại. Hồ Quân sửng sốt một hồi muốn ngay lập tức gọi lại nhưng nửa đường lại thôi nhắn mấy chữ gửi về. Dù sao sáng mai cũng về đến nhà, xa cách một chút tình cảm sẽ mãnh liệt hơn, đến lúc đó sẽ chỉnh đốn cô bé này. Một ngày không có vợ, thật sự anh không chịu nổi nữa.
Tây Tử vừa mới sạc pin, tiếng báo tin nhắn đã vang lên, là tin nhắn Hồ Quân gửi tới: “Vợ, anh nhớ em nhiều lắm.” Trong đêm thu như vậy, chỉ mấy chữ ngắn ngủn cũng khiến lòng Tây Tử hạ nhiệt. Mặc dù đang giận anh nhưng thật ra cô cúng nhớ anh, xa nhau, nỗi nhwos này đã trở nên quen thuộc rồi.
Cô đột nhiên nghĩ tới Mộ Thanh, so với Mộ Thanh thì cô may mắn hơn nhiều. Vừa nghĩ tới Mộ Thanh thì điện thoại di động đã vang lên, cô cho rằng đó là Hồ Quân, vừa cầm lên nhìn mới phát hiện đó là số Phạm Lý.
Tây Tử suy nghĩ một lát vẫn nhận điện thoại: “Đàn anh…” Tiếng gọi đàn anh giống như trâm bạc trong tay Vương Mẫu nương nương nhẹ nhàng vang lên như kéo lê ngọn sóng lớn mãnh liệt giữa Ngân hà. Thời gian như lùi về tám năm trước, trở lại như ban đầu, không, còn không bằng ban đầu, ít nhất ban đầu anh còn có hi vọng lẫn cơ hội. Bây giờ… giữa bọn họ chỉ còn sót lại kết cục lạnh lẽo.
“Tây Tử, anh đang ở dưới nhà em, em ra ngoài một chút có được hay không? Anh có lời muốn nói với em, một lần cuối cùng, anh bảo đảm…”
Tây Tử đặt điện thoại di động xuống, suy nghĩ thật lâu vẫn quyết định gặp Phạm Lý. Cô cảm thấy mình cần phải giải quyết dứt khoát mọi chuyện với Phạm Lý. Thật ra thì từ giờ phút anh nói lời chia tay hai người liền đứt, chỉ là không ngờ Phạm Lý vẫn không nghĩ ra.
Về chuyện tình yêu Phạm Lý là người thật bại, có lúc cảm thấy có thể buông tha, nhưng bỏ qua rồi đặt xuống không được. Mà cô gặp được Hồ Quân, người đàn ông ngang ngược như vậy cô cũng không thể đặt xuống. Căn bản mà nói cô vô tình hơn Phạm Lý, có lẽ thật sự giống như lúc Phạm Lý nói khi chia tay, cô không yêu anh. Ít nhất không yêu đến mức buông tha tất cả tôn nghiêm và nguyên tắc bản thân.
Tây Tử đi ra cửa đã nhìn thấy Phạm Lý đứng dưới đèn đường, người vẫn cao lớn như cũ, ngũ quan ẩn trong ánh đèn, nhìn không rõ là vẻ đẹp nào nhưng cũng rất dễ phân biệt.
Hôm nay anh không mặc quân trang, áo sơ mi trắng quần tây đen mặc trên người anh có cảm giác của hơi thở sạch sẽ. Nghĩ kỹ lại, hình như cũng thật nhiều năm rồi anh không mặc như vậy. Lúc ở đại học hai người bắt đầu qua lại anh thường xuyên mặc như vậy, đơn giản mà khắc sâu, trắng hoặc đen, càng thể hiện vẻ gầy gò của anh. Chỉ là khi đó ánh mắt chói sáng nhiều hơn tối nay. Hôm nay giống như ánh sáng đã tản bớt đi, chỉ còn lại âm u tĩnh lặng.
Cuối thu gió thổi phất phơ qua đám cây ngô đồng bên cạnh, rầm rầm vang đồng, hơi lạnh buốt, Tây Tử kéo sát áo khoác vào người bước tới.
Cho đến khi Tây Tử đứng trước mặt Phạm Lý, Phạm Lý vẫn chưa phục hồi lại tinh thần. Hình như tối nay anh mới ý thức được Tây Tử thay đổi, có lẽ anh đã nhận ra từ lâu, chỉ cố chấp lựa chọn bỏ qua. Cô thay đổi, trở nên xinh đẹp hơn, áo khoác màu trắng bao lấy cả người thon gầy của cô, đường cắt đơn giản lại hết sức thích hợp. Cô bước đi, vật hình tròn trên thắt lưng cũng bay lên theo gió, có thể cảm nhận được vẻ phiêu dật mềm mại.
Tóc cô dài hơn rất nhiều, tóc ngắn ngang tai đã sắp chạm đến đầu vai, đánh xéo rất đẹp, cong lên tự nhiên rồi rũ xuống, thể hiện thêm mấy phần thục nữ.Tóc mai ngang trán, khuôn mặt thanh tú mềm mại, ánh mắt vẫn trong sáng như cũ, khóe mắt đuôi mày giống như phát ra tia sáng mờ nhạt.
Cô sống rất hạnh phúc, mặc dù loại hạnh phúc này hơi chói mắt. Tối nay rốt cuộc Phạm Lý không thể không thừa nhận người đàn ông kia thật sự yêu cô, bọn họ yêu nhau tám năm nhưng anh đều chưa từng được trải qua loại tư vị hạnh phúc này. Người đàn ông kia sáng tạo nên một Tây Tử hoàn toàn mới, Tây Tử đã không còn thuộc về anh nữa rồi.
Phạm Lý mở cửa xe: “Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện.” T


pacman, rainbows, and roller s