Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2416 lượt.
h mà run. Minh Vi vừa bối rối vừa lo sợ. Rốt cuộc đã sai sót ở đâu? Là cô đang đùa với lửa sao?
- Em dám nói là không phải dụ dỗ hay sao, Chu Minh Vi? Tôi không tỉnh táo, nhưng em tỉnh táo, khi tôi ôm em, hôn em, em không hề giãy giụa, trái lại còn khóc mà nói lại với tôi bằng đúng giọng điệu của vợ tôi, thân thiết với tôi y như là vợ tôi vậy. Sau đó, khi nghe thấy tiếng xe Đường Hựu Đình lái đến, em mới đẩy tôi ra để bỏ chạy, làm bộ dạng như vừa bị tôi quấy rối.
- Đúng là hoang đường. - Minh Vi giận dữ. - Anh đúng là vừa ăn cướp vừa la làng. Đường Hựu Đình chỉ đến đúng lúc thôi. Chân Tích nói với anh ấy tôi đang ở chỗ anh…
- Rõ ràng là em ở trên tầng, vì sao lại đi ra cho Chân Tích trông thấy?
- Đó cũng là lỗi của tôi sao? - Minh Vi tức giận nói to. - Tôi có nhà, anh không đưa tôi về nhà tôi lại đưa về nhà mình làm gì?
Cố Thành Quân dường như chỉ đợi câu này, anh cười nhạt rồi nói:
- Vì đêm hôm trước em kéo tôi nói là không muốn về nhà. Sao hả? Em lại định mượn cớ uống sau để bảo là mình đã quên hết đúng không?
- Cố Thành Quân! - Minh Vi cuối cùng cũng buột miệng. - Anh đừng có ép người quá đáng.
- Em bị bóc mẽ nên xấu hổ quá thành ra tức giận. - Cố Thành Quân cười thong thả. Anh không vội, trong tay anh đang giữ quyền chủ động, anh muốn ép Minh Vi phải tự mình thừa nhận. Trong hai cáo buộc, cô kiểu gì cũng phải nhận một. Nếu cô không bắt trước Trương Minh Vi để dụ dỗ Cố Thành Quân, vậy thì cô chính là Trương Minh Vi. Cô hoàn toàn không có sự lựa chọn nào khác.
Minh Vi thở gấp, giống như ở thời khắc cô sắp chết lần trước. Trong căn phòng không có một bóng người, cô nằm giãy giụa dưới sàn, trái tim dần ngừng đập, máu dừng chảy trong người, cơ thể mỗi lúc một lạnh hơn. Cô cảm thấy từ trước đến nay mình chưa từng hiểu gì về Cố Thành Quân. Cô vốn tưởng anh lọc lõi, tự tư lợi, nhưng sau này mới nhận ra anh quả thực chân tình. Cô cho rằng anh quang minh chính đại, nhưng không ngờ rằng để đạt được mục đích anh lại có thể làm tất cả.
Nhưng có điều không phải cô không thể thừa nhận mình là Trương Minh Vi, cái chính là cô không muốn thừa nhận. Cô vốn đã chết rồi, nên tất cả những thứ thuộc về cô không thể nào quay trở lại bên cô nữa.
- Không phải tôi cố ý làm anh hiểu lầm, Chủ tịch. - Minh Vi bình tĩnh đáp. - Đối với sự hiểu lầm của anh tôi hoàn toàn không có cách nào giải quyết. Việc anh chỉ có thể tự bản thân anh dần dần hóa giải. Vợ của anh đã mất rồi, hy vọng anh sớm có thể thoát được khỏi bóng đen của cái chết đó.
- Em như thế này là vì Đường Hựu Đình phải không? - Cố Thành Quân hỏi. - Vì cậu ta giá trị hơn anh sao?
Minh Vi không thể chịu nổi sự sỉ nhục đó.
- Tôi và anh ấy đang có quan hệ nghiêm túc với nhau.
- Vậy cậu ta có biết em đã bắt chước vợ tôi để dụ dỗ tôi không?
- Việc đó không liên quan tới anh ấy! - Minh Vi giận dữ nói. - Hơn nữa, tôi xin nhắc lại một lần, Chủ tịch, đó là sự hiểu lầm của anh thôi.
- Đường Hựu Đình và Tô Khả Tinh gây ra chuyện lớn như vậy, em thấy cậu ta sắp mất hết danh dự nên quay lại dụ dỗ tôi, thậm chí còn học theo cách nói của vợ tôi để nói chuyện với tôi, nhắc cả chuyện “Đôi giày đỏ”…
- Thật không ra làm sao. - Minh Vi không nhẫn nhịn nỗi. - Tôi chẳng còn gì để nói với anh nữa. Nếu Chủ tịch có ý kiến gì với công việc của tôi hãy gọi tôi đến. Còn nếu là chuyện riêng tư tôi quả thực không có thời gian để tiếp chuyện.
- Minh Vi. - Cố Thành Quân gọi cô lại, hỏi với theo. - Chuyện của em với Đường Hựu Đình là nghiêm túc sao?
Minh Vi chậm rãi gật đầu:
- Không sai.
Cố Thành Quân nhìn theo bóng Minh Vi giận dữ đóng cửa đi ra, trái lại, nở một nụ cười vui vẻ, giống như người nắm chắc phần thắng trong tay.
Minh Vi đi chưa được bao lâu thì một người đàn ông lạ mặt bước vào. Cố Thành Quân đưa cho anh ta một chiếc bút ghi âm.
- Biên tập cho cẩn thận, làm cho có vẻ tự nhiên một chút.
- Chủ tịch yên tâm, đó là nghề của bọn tôi mà. Người đàn ông đó mỉm cười rồi cầm lấy chiếc bút.
Sau khi thành lập studio riêng. Đường Hựu Đình liền tổ chức một tour gặp mặt fan hâm mộ, tất cả có sáu buổi, đi một vòng cả trong và ngoài nước. Khi anh kết thúc chuyến lưu diễn quay về đã sang hè. Lúc lái xe vào khu chung cư, trông thấy những bông sen chúm chím nở trong hồ với vẻ thanh nhã, anh lập tức liên tưởng ngay đến cô.
Có lẽ phải tìm một cơ hội nào đó đưa cô ra ngoại ô chơi, câu cá, ngắm sen, ăn đồ nướng, tốt nhất là cắm trại ngoài trời, đến tối ngồi bên nhau cùng ngắm sao.
Nghĩ vậy, anh quay sang dặn Tiểu Hoàng:
- Giúp tôi hỏi Lý Trân xem lịch trình công việc gần đây của Minh Vi thế nào?
- Phải chờ thiếu gia dặn dò chắc? - Tiểu Hoàng tỏ ra đắc ý. - Gần đây không có việc gì, đến tháng sau đi Nhật quay phim.
- Cô ấy nhận phim mới từ khi nào?
- Là một vai khách mời. Một bộ phim mới của đạo diễn Châu, chị ấy vào vai một kỹ nữ Nhật Bản, nhưng thực chất là gián điệp của Quốc dân Đảng, có nhiệm vụ ám sát nhân vật nam chính. Bọn họ đấu với nhau một hồi, sau đó chị ấy bị nhân vật nam chính thủ tiêu.
- Cái gì mà vớ va vớ