Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342409

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2409 lượt.

r>Tiểu Hoàng xoa đầu ấm ức. Lúc này, hễ nhắc đến hai chữ Minh Vi là Đường Hựu Đình lại nổi giận. Buổi sáng, Đường Hựu Đình không muốn ăn cháo trắng, đòi ăn cháo thịt, Tiểu Hoàng buột miệng oán thán một câu:
- Hồi trước Minh Vi nấu cháo trắng chẳng phải anh cũng vẫn ăn còn gì.
Đường Hựu Đình lập tức đẩy chiếc bàn một cái làm cháo nóng đổ hết xuống sàn.
- Anh Lưu, thận trọng một chút đi. - Tiểu Hoàng khổ sở nói. - Kính ngoài cửa sổ phòng khách vừa mới thay xong, đừng có để mới dùng được hai ngày lại bị ném vỡ tan. Hiện giờ anh ấy đang trong thời kỳ trầm cảm, như kiểu một vị ác thần vừa mới thức dậy, nhìn thấy cái gì không vừa mắt là ném vỡ luôn. Phá đồ đạc trong nhà cũng được, đằng này ra ngoài cũng phá, y như năm đó vậy…
Tiểu Hoàng nói đến đó chợt liếc thấy Đường Hựu Đình đứng ở cửa phòng ngủ, sợ quá nín bặt ngay. Đường Hựu Đình đang ốm nên người lơ mơ, không buồn để ý đến cậu ta mà đi thẳng xuống bếp, mở tủ lạnh tìm nước uống.
- Bây giờ cậu không uống nước lạnh được đâu. - Lưu Triệu kéo Đường Hựu Đình lại.
Đường Hựu Đình mặc kệ không phản ứng. Trong tủ lạnh có hai hộp đựng thức ăn, một hộp là sườn xào chua ngọt, một hộp là cà tím xào thịt, bên trên vỏ hộp là nét bút của Minh Vi, viết: “Đừng gọi cơm bên ngoài, ăn cái này nhé. Hôm nay em mới làm đấy”.
Là đồ cô làm hôm anh mới đi công tác về.
Đường Hựu Đình lấy hai chiếc hộp đó ra. Để trong tủ lạnh suốt hơn một tuần, hộp cà đã bốc mùi chua, còn nước sốt trên sườn chua ngọt cũng đã khô cứng lại. Tài nấu nướng của Minh Vi không tồi, đây đều là những món Đường Hựu Đình thích ăn nhất. Đặc biệt là nước sốt trong sườn xào chua ngọt được cô làm được bằng bí quyết riêng nên rất ngon. Lần trước khi hai người cùng ăn cơm với nhau, Đường Hựu Đình còn mút hết cả nước sốt dính trên tay cô. Lúc đó Minh Vi cười ầm cả lên.
Cười mãi cười mãi, tiếng cười đó dần dần biến điệu, trở thành một giọng nói đầy mỉa mai: “Không sai”.
Mỗi khi nhớ lại hai từ đó, luôn có một bàn tay vô hình tát mạnh lên mặt anh, tới nỗi anh hoa mày chóng mặt, đau đến mức đờ đẫn cả người.
Thực ra anh nên đến tìm Minh Vi, đem tất cả mọi chuyện nói với cô, hỏi cô rốt cuộc có phải là con người đầy mưu tính như Cố Thành Quân nói hay không. Hỏi cô từ đầu tới cuối đều đang dối gạt anh hay không.
Đường Hựu Đình cảm thấy đối với một người đàn ông, nếu có lừa dối một lần nữa cũng chẳng có gì ghê gớm. Nhưng điều anh sợ nhất là rồi đây mình không còn biết tin ai. Một người khi đã mất lòng tin đúng là một chuyện đáng sợ vô cùng.
- Để ở đây lâu như vậy rồi còn ăn làm sao được. - Đường Hựu Đình thờ ơ nói rồi vứt hai chiếc hộp vào thùng rác. - Bảo người dọn nhà làm sạch tủ lạnh đi, những thứ gì quá hạn vứt hết.
Lưu Triệu giật thót người nhưng không dám cản.
Tiếng khóa điện tử ngoài cửa chính bỗng kêu lên tách tách sau đó mở ra. Mấy người đàn ông trong phòng đứng nhìn nhau, không nghĩ ra là ai đến.
Minh Vi cúi xuống cởi giày, song không tìm được dép đi trong nhà nên xách hộp cơm đi chân trần vào. Nhìn thấy Đường Hựu Đình, cô cười nói:
- Ai nói với em là anh ốm tới mức không dậy nổi kia chứ?
Lưu Triệu và Tiểu Hoàng nhìn Đường Hựu Đình ra sức lắc đầu, coi như không biết gì.
- Là Lý Trân bảo em. - Minh Vi nói tiếp. - Nghe nói anh hoãn chương trình nên cô ấy đi tìm hiểu giúp em thôi.
Tiểu Hoàng giật giật góc vạt áo Lưu Triệu. Lưu Triệu hiểu ý nên hai người bọn họ lập tức kiếm cớ chuồn ra ngoài. Đường Hựu Đình cũng không cản, anh thờ ơ nhìn Minh Vi gật gật đầu, sau đó quay về phòng ngủ nằm tiếp.
Minh Vi không đi theo ngay mà xuống bếp thu dọn một hồi, lấy khay xếp đồ ăn rồi bê lên. Mùi thơm của cơm trắng và cà tím xào thịt bay ra lập tức khiến cho cái bụng ăn cháo trắng suốt mấy ngày của Đường Hựu Đình bắt đầu lên tiếng.
- Anh dậy ăn một chút đi. - Minh Vi đặt chiếc khay lên trên bàn nhỏ. - Anh cũng thật là, chỉ bị cảm cúm thôi, sao phải trốn tránh em? Mấy ngày hôm nay anh ăn gì vậy? Chắc hội anh Lưu chỉ ra ngoài hàng mua đồ ăn cho là cùng chứ gì. Mấy thứ này đều do em tự làm, không cho mỳ chính. Anh ăn nhiều một chút.
Nói xong, cô nhét đôi đũa vào tay Đường Hựu Đình.
Đường Hựu Đình quả thực rất đói, ăn từng miếng lớn, chỉ một lát đã hết. Minh Vi ngồi bên cạnh thao thao bất tuyệt nói về những chuyện lặt vặt xảy ra mấy ngày qua, việc hàng cơm của mẹ đông khách, bạn thân của cô, Tống Giai Ni đã chuyển sang làm chỗ khác, Chung Thiên Dao vừa quay xong một bộ phim, còn cô chuẩn bị sang Nhật, tiếng học được trước đây cũng chưa quên hết…
Chìm đắm trong giọng kể nhẹ nhàng của cô, Đường Hựu Đình quay trở về với những tháng ngày giữa hai người chưa xảy ra bất cứ chuyện gì. Khi đó anh yêu cô, cô cũng yêu anh, tình yêu giữa bọn họ không bị ai xen vào, tình yêu thuần khiết như tuyết trắng.
Dù là thánh tướng cũng khó đòi hỏi tình yêu hoàn toàn trong sáng không có chút giả dối nào, Đường Hựu Đình tự cười giễu chính mình. Nhưng con người anh xưa nay vốn kiêu ngạo, tính tình nhỏ nhen, nóng nảy, khi hai người cãi nhau Minh Vi thường véo mũi anh nói rằng tính tình của a