Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
t óc ra nghĩ, nhưng quả thực cô không nhớ nổi đã gặp Đường Hựu Đình ở đại học khi nào. Cũng phải thôi, khi đó cô toàn tâm toàn ý nghĩ đến Cố Thành Quân, việc không thấy bất cứ một người con trai nào khác là điều dĩ nhiên.
-Chị ấy… khi đó trông chị ấy như thế nào?
-Không khác gì mấy so với sau này, hình dáng bên ngoài gần như không thay đổi. Sức khỏe của chị ấy không tốt, cô biết rồi đấy, nhưng con người lúc nào cũng tràn đầy nghị lực. Tính tình rộng rãi và hào phóng, đối nhân xử thế rất tốt. –Những từ ngữ Đường Hựu Đình khen Minh Vi hoàn toàn xuất phát từ thực tâm. –Khi chị ấy đến tìm tôi mời về Vĩnh Thành, tôi đã rất vui, muốn được hợp tác lâu dài với chị ấy. Ai ngờ chị ấy lại ra đi đột ngột như thế…
-Vậy, hồi đại học hai người có kết thành bạn thân không?
Đường Hựu Đình quay mặt lại, liếc xéo Minh Vi một cái, dáng vẻ ngạo mạn lập tức xuất hiện.
-Nếu kết thành bạn thân, chị ấy có thể không nhớ ra tôi không?
Minh Vi cười giễu:
-Vậy tại sao trong tang lễ chị ấy anh lại làm ra vẻ thâm tình hệt như mất đi một người bạn vong niên.
-Tang lễ của chị ấy chẳng phải là một chương trình biểu diễn hay sao? –Đường Hựu Đình bắt đầu ăn đến chân gà. –Bất kể có bao nhiêu người giả dối, chí ít sự khen ngợi của tôi với chị ấy là thật, vậy là đủ rồi.
Minh Vi còn muốn nói tiếp nhưng thấy Đường Hựu Đình bỗng nhét chiếc chân gà đang gặm dở vào tay mình, sau đó gạt hết salad với nước sốt trong đĩa của anh sang của cô.
Còn đang ngạc nhiên, chợt nghe tiếng Tiểu Hoàng vang lên phía sau:
-Anh Hựu Đình, không có loại nước sô-đa anh thích đâu, em mua cái này anh xem có được không?
Đường Hựu Đình chậm rãi bỏ khăn ăn xuống, đôi môi mấy giây trước đó còn dính đầy dầu mỡ đã được lau sạch bong. Anh nhìn vào chai nước, vẻ chán ghét hiện lên trên khuôn mặt, sau đó bắt đầu chê bôi đủ kiểu.
-Đây chẳng phải là nước sô-đa Trương Anh Trí làm đại diện sao? Đường Hựu Đình làm sao có thể uống nước sô-đa do người khác làm đại diện được? Thông tin này được truyền ra ngoài, không biết bao nhiêu người nói tôi ôm chân anh ta. Việc cần trước tôi dùng điện thoại do Tống Hạo làm đại diện, đến bây giờ vẫn còn có người nói.
Tiểu Hoàng lúng túng.
-Nhưng đây chỉ là nước thôi mà.
-Mang đi, mua thứ khác. –Đường Hựu Đình chầm chậm nhai cọng cần tây.
Minh Vi lúc đó quả thực vô cùng khâm phục khả năng nghe lời đoán ý của mình. Cô đẩy cốc trà sửa của mình về phía Đường Hựu Đình.
-Sư huynh, cái này tôi vẫn chưa uống, chi bằng xin kính anh có được không?
Đường Hựu Đình mím môi cười.
-Nếu cô đã có thành ý như vậy, tôi đành miễn cưỡng mà nhận. Bình thường tôi không uống thứ có năng lượng cao như vậy đâu.
-Vâng, vâng. –Minh Vi cũng tung hứng nhịp nhàng. –Huynh lúc nào cũg nể mặt tôi, đây cũng là phúc phận của cốc trà sữa này.
Đường Hựu Đình đứng lên trong tiếng thở dài của Tiểu Hoàng:
-Không phải tôi nói cô đâu nhé, Chu sư muội. Các món chiên dầu mỡ với nước sốt đều là thực phẩm năng lượng cao, nghệ sĩ cần phải giữ gìn hình thể, ít ăn những thứ này thôi mới được.
-Sư huynh dạy rất phải. –Minh Vi cảm thấy mình sắp thành thánh nhân đến nơi rồi.
Đường Hựu Đình hài lòng gật đầu:
-Tô đi đây, cô hãy cố gắng lên, diễn cho tốt nhé.
Tiểu Hoàng vội vàng bê chiếc khay mà Đường Hựu Đình bỏ lại lên, tranh thủ hỏi:
-Anh ấy ăn bao nhiêu rồi?
Minh Vi chỉ vào hai miếng nướng và một chiếc chân gà gặm dở
-Thật không làm sao mà đề phòng được…-Tiểu Hoàng cười khổ sở rồi quay đi.
Mấy ngày sau, ê kip làm phim cuối cùng cũng gửi thông báo về, Minh Vi được nhận vai Vinh Ninh cách cách.
Một người mới hoàn toàn có thể may mắn tham gia “Cố viên xuân thu”, dù chỉ là một vai phụ rất nhỏ, nhưng được xuất hiện trong các cảnh quay với Cố thành Quân và Chân Tích, như vậy đã đủ khiến những người xung quanh ghen tị. Cho nên trong một khoảng thời gian, tất cả những người quen biết Minh Vi không ai là không nhìn cô với anh mắt vừa ngưỡng mộ vừa đố kị.
Minh Vi, vốn đã từng bao năm sống giữa vòng danh lợi này, tận mắt chứng kiến sự thăng trầm của không biết bao nghệ sỹ, đến hôm nay mới được tự bản thân chiêm nghiệm, sau một hồi hào hứng lại trở nên hết sức bình thản.
Cô không khỏi nghĩ đến Chân Tích. Còn nhớ năm đó khi ra sức lăng xê cho Chân Tích, chính Minh Vi là người giao tận tay Chân Tích tập kịch bản “Thiên sử quốc độ” bộ phim giúp Chân Tích thành danh sau một đêm. Khi đó, chính cô đã dặn dò Chân Tích đừng khoe khoang trước mặt mọi người. Chân Tích nói, trong giới giải trí đầy danh lợi, những người chiến thằng luôn bị mọi người đố kị, có kín đáo hay huyênh hoang cũng không khác nhau là mấy. Con người ta cũng chỉ được vinh quang vài năm, nếu không thể tận hưởng sẽ có lỗi với phần đời cô tịch ngày sau.
Khi Chân Tích nói những câu này, Minh Vi thấy cô ta hơi có phần xấc láo. Nhưng đến hôm nay, khi cô đứng vào địa vị Chân Tích năm đó, nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy cô ta có vẻ đã nhìn thấu suốt.
Hồng nhan chóng già, chẳng phải bọ cô chỉ rực rỡ được một thời gian ngắn hay sao?
Người mới chưa đủ tiêu chuẩn