Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.

oại ra.
Người tài xế cười ha ha.
-Chờ tới lúc hết giận rồi nghe anh ta giải thích một chút là được. cãi nhau đều là vì chưa hiểu nhau thôi. Hai người bình tĩnh nói chuyện lại với nhau, chắc chắn không có rắc rối gì là không thể giải quyết được. Đừng vì tức giận mà bỏ lỡ mất một người đàn ông tốt.
Minh Vi cố nén một lúc lâu, đến khi không thể nào kiểm soát nổi nỗi ấm ức dâng đầy trong ngực, một luồng cảm xúc dữ dội xô vào từng góc trong bộ não, trở thành những giọt nước mắt lăn dài trên má.
-Anh ta… Coi thường cháu… -Câu nói vừa bật ra, tát cả sự mạnh mẽ bỗng nhiên sụp đổ, nỗi buồn thương cứ như vậy mặc sức tuôn trào. Minh Vi cảm thấy mình giống hệt cô gái mười tám tuổi, thấy đau lòng là bật khóc, hoàn toàn không kiềm nén một chút nào.
Người tài xế thở dài một tiếng:
-Cô bé xinh đẹp như vậy, nếu anh chàng đó không biết quý trọng cháu, vậy cũng không đáng để cháu rơi nước mắt vì cậu ấy.
-Không phải đâu chú ạ, chỉ là bạn bè thôi.
-Bạn bè cũng vậy. –Người lái taxi tiếp tục. –Bạn trai sẽ thay lòng đổi dạ, còn những người bạn đi theo mình suốt cả cuộc đời. Có hiểu lầm hãy nói rõ với nhau sớm, nếu không thể chơi với nhau nữa thì dứt khoát thôi luôn. Đời người chỉ có mấy chục năm, không thể sống lại một lần nữa đâu.
Minh Vi ngẩn người.
-Sống lại… một lần…
Cô đã được tái sinh trên đời này như một kì tích, có sức khỏe, tuổi trẻ và cả sắc đẹp. đó là những tài sản đáng quý nhất của đời người. Tình yêu, tình bạn, lòng tin và sự phản bội, sống và chết cô đều đã trải qua, còn có gì không nhìn thấu được, vậy vì sao phải buồn lòng rơi nước mắt vì những trở ngại nhỏ này?
Khi xe về đến kí túc xá công ty, tâm trạng của Minh Vi đã bình tĩnh hơn nhiều.
-Minh Vi.
Minh Vi quay đầu lại thấy Đường Hựu Đình từ trong xe bước ra.
-Trời ạ. –Cô khẽ kêu lên. –Anh làm thế nào lái xe được về đây? Anh đã uống bao nhiêu rượu, không sợ bị cảnh sát bắt à?
Đường Hựu Đình nhìn cô, khẽ cười.
-Là Tiểu Hoàng cầm lái. Tôi bảo cậu ấy đi rồi.
-Sợ anh ấy nghe thấy chúng ta cãi nhau sao?
-Sợ cậu ấy nhìn thấy cảnh tôi xin lỗi, lại chết khiếp.
Minh Vi bất giác mỉm cười.
-Cũng phải, anh lớn như vậy, chắc số lần xin lỗi cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay thôi. Nếu anh xin lỗi, Tiểu Hoàng có lẽ nghĩ anh bị trúng tà.
Đường Hựu Đình nhìn thấy Minh Vi cười cũng cười theo.
-Không giận à?
Minh Vi ngay lập tức đổi sắc mặt. Đường Hựu Đình bối rối đưa tay lên vò đầu.
-Xin lỗi! –Anh nói khẽ. –Tôi muốn nói là tôi đã ghen nên mới thốt ra những lời như vậy. cô có thể tha thứ cho tôi được không?
Minh Vi thấy má nóng bừng.
-Anh đang nói lung tung cái gì vậy?
-Thực sự là hơi ghen một chút. –Đường Hựu Đình thẳng thắn giãi bày. –Trông tiểu sư muội mình yêu mến vồn vã với một người đàn ông khác, ai chẳng thấy ghen tức? tôi thừa nhận là tôi có chỉ số EQ thấp, lại ấu trĩ. Khi ghen chỉ biết nói những lời tổn thương cho người khác, cô giận tôi như vậy cũng đáng. Cô muốn tôi phải chuộc lỗi thế nào tôi cũng chấp nhận hết.
-Được. –Minh Vi cười giảo hoạt. –Yêu cầu của tôi cũng không cao. Anh chỉ cần viết ba chữ “Tôi xin lỗi” bằng mông là được.
-Hả? –Đường Hựu Đình cười đau khổ. –Có cách khác không?
-Phương án thứ hai là cởi hết quần áo chạy ba vòng trong công ty, hét toáng lên “Tôi là lợn”. nếu anh vẫn không thấy vừa lòng, tôi còn phương án thứ ba.
-Không, không, phương án một là đủ rồi. –Đường Hựu Đình vội vàng ngăn lại.
Minh Vi đứng khoanh tay nhìn Đường Hựu Đình hành động. Đường Hựu Đình đằng hắng mấy tiếng, nhìn xung quanh một lượt, sau khi chắc chắn không có ai mới hậm hực quay người lại, hơi cúi người xuống rồi cong mông lên bắt đầu viết chữ.
Cái mông cong, là kết quả của việc Đường Hựu Đình chịu khó tập luyện ở phòng tập thể hình, lần này đã cho Minh Vi một phen mãn nhãn. Cô vừa cười khúc khích, vừa thầm nghĩ, các fan hâm mộ vẫn thường khen Đường Hựu Đình có một thân hình tuyệt đẹp không phải không có căn cứ. nếu cô ghi hình lại cảnh này rồi up lên mạng lượng truy cập chắc hơn cả triệu.
Đường Hựu Đình viết chữ xong, hỏi Minh Vi đầy ấm ức:
-Như vậy đã đủ chưa? Không còn giận nữa chứ?
Minh Vi mỉm cười.
-Những câu nói đó không chỉ làm người khác tổn thương, mà còn khiến người ta thấy lòng nguội lạnh nữa. hóa ra trong lòng anh tôi là người như vậy.
-Minh Vi…
-Tôi biết, bước chân vào giới giải trí không thể nào tránh khỏi việc bị người ta soi mói đời tư. Song tôi không muốn những lời đánh giá và chỉ trích đó đến từ những người bạn xung quanh mình. –Minh Vi hít sâu một hơi. –Thực ra chính xác là tôi đang lấy lòng Tôn Hiếu Thành, cả đối với Cố Thành Quân cũng vậy. nhưng không phải tất cả kiểu lấy lòng đều được khái quát bằng việc dùng thân xác quyến rũ người ta. Tôi thừa nhận mình là người có toan tính, hoàn toàn không giống với vẻ thanh tao thuần khiết như tôi vẫn bộc lộ. nhưng tôi cũng có giới hạn của riêng mình. Giới hạn của tôi là tôi phải sống sao cho xứng với cha mẹ đã sinh ra mình, sao cho xứng với lòng mình.
Đường Hựu Đình từ từ đi tới bên cạnh