Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2350 lượt.




Nhưng ngày hôm sau thì xảy ra chuyện bất ngờ.
Đúng lúc Phương Thần đang đi lấy tin ở bên ngoài thì nhận được điện thoại từ cô nhi viện Từ n. Viện trưởng Trương nói trong máy với giọng rất lo lắng: “Tiểu Phương, gần đây con có gặp Cận V
không? Nhà trường nói nó bỏ học một tuần nay rồi…?”
Cận Vĩ ?
Phương Thần chợt nhớ ra, đã khá lâu rồi cô không gặp cậu bé. Lần gặp gần nhất là ở Sở cảnh sát, cậu đã để mặc cô lại mà băng qua đường nháy lên xe buýt, rồi biến mất khỏi tầm mắt của cô.
Sau đó Phương Thần gọi điện cho anh Lý, rồi lên xe buýt tới trường nội trú nơi Cận Vĩ theo học.
Tiếp đón cô là tổ trưởng phụ trách khối Mười hai. Sauk hi hỏi rõ thân phận Phương Thần , người phụ nữ trung niên phốp pháp rót nước mời cô rồi ngồi xuống nói: “Lúc thường Cận Vũ tỏ ra là một cậu bé rất ngoan, nhưng thời gian gần đây, mấy thầy cô phụ trách bộ môn đều phản ánh rằng cậu thường mắc lỗi mỗi khi lên lớp, thậm chí nằm ngục lên bàn ngủ. Hơn nữa…” Cô phụ trách khối ngừng lại một lát, vẻ mặt chau lại, “Có lần sau khi tắt đèn đi kiểm tra thì phát hiện thấy Cận Vĩ không có mặt trong ký túc xá .”
“Có chuyện đó sao?”, Phương Thần nghe vậy không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng.
Cần phải nói thêm rằng, trường nội trú này hoàn toàn thuộc sự quản lý bán quân sự, do đó yêu cầu kỷ luật về giờ giấc rất nghiêm ngặt.
Phương Thần buột miệng thốt lên: “Vậy thì Cận Vĩ đi đâu được nhỉ?”
Cô phụ trách khối lắc đầu tỏ ý không biết. Trước khi chưa có bằng chứng cụ thể, cô không muốn đưa ra những suy đoán đối với một cậu học sinh bình thường rất ngoan ngoãn.
“Nhưng bắt đầu từ tuần này,Cận Vĩ không đến trường nữa. Hôm nay thứ năm, như vậy cậu bé nghỉ học không xin phép gần một tuần rồi. Bởi đây là trường hợp rất đặc biệt nên tôi đã gọi điện đến hỏi thăm tình hình ở chỗ Viện trưởng Trương rồi, nhưng bà ấy cũng không biết tin tức gì về cậu ấy.”
“Trường chúng tôi là trường nội trú, nếu không thấy học sinh nhà trường phải chịu trách nhiệm, Căn cứ theo quy định của nhà trường, nếu đến trước ngày thứ bảy mà vẫn không có tin tức của Cận Vĩ, chúng tôi sẽ phải mời các cơ quan có liên quan vào cuộc. Ngoài ra, nếu học sinh bỏ học một tuần, dù đã quay về thì cũng phải xử kỷ luật, đồng thời ghi vào sổ học bạ.”
Cuối cùng, theo lời đề nghị của Phương Thần , cô phụ trách đã cho gọi mấy học sinh ngày thường tươn đối thân cận với Cận Vĩ đến. Nhưng dù bạn nam hay bạn nữ, cũng không em nào biết gì về tin tức của Cận Vĩ
Cô phụ trách khối nói: “Những nơi cần hỏi thì chúng tôi đều hỏi cả rồi. Thật ra, chỉ cần Cận Vĩ không xảy ra chuyện gì và ngoan ngoãn quay trở về thì mộ chuyện đều có thể giải quyết được.”
Phương Thần gật đầu cảm ơn và rời khỏi trường mà chẳng thu thập được tin tức gì. Không thể nghĩ ra nơi mà trước đây Cận Vĩ hay lui tới, điều này khiến cô đau cả đầu. Song chuyện khiến cô đau đầu hơn nữa vẫn còn ở phía trước.
Vì vào giờ giao ban của tài xế taxi nên Phương Thần phải đứng chờ ở cổng trường rất lâu mới có xe, sau đó lại bị tắc đường, khi cô về đến cơ quan thì trời cũng vừa tối.
Những ngọn đèn trước tòa soạn đều đã bật sáng, từ xa, Phương Thần đã nhìn thấy mấy chiếc xe màu đen đỗ ngay ở cổng.
Nhìn thấy cô xuất hiện, lập tức có người mở cửa ra, rồi đưa tay làm một động tác mời.
Phương Thần thầm kêu trong lòng, tay cầm túi đi tới chiếc xe ở giữa và ngồi vào trong.
“Có phải cô đã quên lời hẹn của tôi rồi không?, người đàn ông ngồi ở chiếc ghế rộng phía sau liếc nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.
Đúng là cô quên thật, nhưng cô vẫn chỉnh lại anh ta bằng giọng nghiêm túc: “Như thế này mà gọi là hẹn à? Tôi bị ép buộc”, ngừng một lát, cô mới nói rõ ràng từng chữ, “giúp anh một lần nữa.”
Nhưng Hàn Duệ không để ý đến câu nói ấy, dường như anh ta đã quen với việc khiêu khích và cự nự của cô, anh ta nói, giọng bình thản: “Tối hôm qua tôi đã cảm ơn rồi.”
Thế thì, hãy lấy lại lời cảm ơn đấy đi và để cho tôi xuống xe được không?
Tất nhiên , câu nói này chỉ trong đầu của Phương Thần mà thôi, cô đã không nói ra miệng.
Thời gian hai người ở cùng nhau không lâu, nói đúng ra là thời gian quen nhau rất ngắn. Phương Thần cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu rõ về tính cách của Hàn Duệ, không biết được ngay phút sau anh ta vui mừng hay giận dữ. Nhưng, cô biết rất rõ những lời nói này nói ra thì cũng vô ích.
Vì thế cô không muốn lãng phí hơi sức, cũng là để tránh không may chọc giận anh ta lại chuốc phiền hà vào thân nhiều hơn.
Cô gọi điện cho Tổng biên tập khi ngồi ở trong xe. Tổng biên tập không có ý kiến gì, vì ngày thường cô luôn tỏ ra tích cực, rất ít khi đi muộn về sớm, vì thế hôm nay ông ấy đã cho phép cô ra về mà không cần quẹt thẻ.
Khi xe đã chạy được một đoạn, Phương Thần đột nhiên nói: “Tôi ăn mặc đơn giản như thế này, liệu có ảnh hưởng đến hình ảnh của anh không?”
Cô nghĩ là mình nhắc nhở đầy thiện chí , nhưng đối phương lại không cho là vậy.
Người đàn ông ngồi bên nhắm mắt lại như thể đang ngồi thiền, những cái bóng sáng tối đan xen nhau chiếu lên gò má


Polaroid