Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.
và chiếc mũi cao thanh tú của anh ta, khiến cho khuôn mặt ấy vừa mang vẻ dịu dàng vừa nghiêm trang đến bất ngờ.
Anh ta khẽ mấp máy môi, trả lời nhát gừng: “Chẳng lẽ cô định mặc đồ dạ hội, rồi để tôi cũng phải thay trang phục cho tương xứng với cô à?”
Từ lúc lên xe đến giờ, quả thực Phương Thần không nhìn kỹ anh ta.
Bây giờ nhìn kỹ thì thấy hôm nay anh ta mặc một bộ âu phục rất thoải mái, đến cả cà vạt cũng không đeo. Cách ăn mặc ngẫu hứng ấy rất hợp với bộ trang phục trên người cô.
Lúc này Phương Thần mới bắt đầu tò mò, không biết hôm nay là sinh nhật ai? Dù đang bị thương Hàn Duệ cũng cố đi, nhưng lại tỏ ra không lấy gì làm coi trọng.
Kết quả là khi tới nơi rồi Phương Thần mới thấy là lời nhắc nhở thiện ý của mình quả là thừa.
Buổi tiệc sinh nhật ấy, mặc dù tổ chức ở một khách sạn cao cấp, nhưng nhìn qua thì thấy khách mời rất tạp nham, đủ mọi hạng người.
Hai tầng của khách sạn đều được quây lại, Hàn Duệ cùng đám người của anh ta ký tên ở ở cửa rồi được mời thẳng lên tầng hai.
Xem ra họ đã tới muộn, các bàn hầu như đã ngồi đầy người. Không khí trong phòng rất ấm áp, khách mời đều cởi áo khoác ngoài, tốp năm tốp ba cười nói râm ran, chẳng thấy đâu không khí trang trọng, yên tĩnh như trong tưởng tượng.
Bộ trang phục dạ hội…đúng là không thích hợp.
Phương Thần đi bên cạnh Hàn Duệ , cô đưa mắt nhìn một lượt rồi chau mày hỏi: “Cảnh tượng này thì cần gì đến sự xuất hiện của phụ nữ?” Rõ ràng đây là buổi tụ họp của những người như Hàn Duệ .
Hàn Duệ đưa mắt nhìn, nhưng không phải hướng về Phương Thần mà là hướng về người đàn ông đang đi tới, rồi gật đầu chào: “Chào anh Thương.”
Người đàn ông thấp béo ấy còn mang theosau hai chàng trai trẻ , ông ta sải bước chân vững chắc, đi tới trước mặt họ, cười nói: “Hàn đệ đã nể mặt đến đây quả là diễm phúc cho Thương mỗ. Ha ha…” Nói rồi một tay ông ta vỗ vào lưng Hàn Duệ , người ngoài nhìn vào cảm giác như đó là một cử chỉ thân thiết. Nhìn thấy Phương Thần , ông ta nói tiếp: “Hơn nữa lại còn mang theo cả người đẹp nữa. Nên gọi như thế nào nhỉ?”
“Cô ấy họ Phương” Hàn Duệ bình thản nói.
Không biết từ lúc nào, tay của Hàn Duệ đã ôm ngang lưng Phương Thần , cái ôm ấy không quá chặt, cũng không quá hờ hững, và vì cách một lớp áo dày nên Phương Thần đã không nhận thấy ngay.
“Ồ, chào cô Phương.” Ánh mắt của Thương lão đại dừng lại trên khuôn mặt của Phương Thần , hơi nheo lại, nụ cười thì vẫn giữ nguyên, và vì thế mà chiếc sẹo màu trắng phía trên lông mày lại càng trông rõ hơn, “Lần đầu gặp mặt, nếu xưng hô có gì không phải thì mong cô đừng lấy làm lạ nhé.”
Phương Thần cảm thấy khuôn mặt của ông ta quen quen, nhưng cô không thể nhớ ra là đã gặp ở đâu rồi.
Cô khẽ mỉm cười, nụ cười ấy chỉ thoáng qua và nếu không nhìn kỹ thì sẽ không thể nào thấy được, cô không nói gì mà khẽ gật đầu.
Cô không biết rằng, vẻ thể hiện ấy của cô trong mắt người khác lại mang theo vẻ kiêu kỳ khó gọi tên, nhưng sao Thương lão đầu hầu như không để ý đến điều đó mà chỉ cười ha ha rồi đích thân dẫn bọn họ vào bàn tiệc.
Trước khi rời bước, Thương lão đại còn liếc nhanh về phía Hàn Duệ một cái bằng ánh mắt dường như muốn tìm kiếm điều gì đó, rồi nói: “Lát nữa, có thời gian chúng ta ngồi nói chuyện một lúc. Chuyến đi Malaysia của tôi lần này cũng có nhiều thu hoạch lắm.”
Mãi cho tới khi Thương lão đại và thuộc hạ đi chào mời các vị khách khác, Hàn Duệ mới bám vài thành ghế từ từ ngồi xuống.
Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân ngồi bên cạnh, nhưng cũng không dám đến đỡ Hàn Duệ giữa đám đông. Vì ở khoảng cách rất gần nên Phương Thần nhìn thấy nét mặt của Hàn Duệ hơi đờ ra nhưng rồi nhanh chóng lấy lại được vẻ mặt bình thườn, thậm chí còn quay nhìn cô, nói: “Xem ra cô không được lịch sự cho lắm trong buổi tiệc sinh nhật hôm nay.”
Giọng của Hàn Duệ lúc nào cũng lạnh tanh, do đó không biết anh ta vui hay không vui vì điều đó.
Nhưng Phương Thần cũng chẳng để bụng điều đó, cô chỉ nhướng mày , đáp: “Bây giờ thì chắc rằng anh đã hối hận vì đưa tôi đi cùng rồi chứ?”
“Sao cô lại biết tôi không vừa lòng với thái độ của cô?” Hàn Duệ trả lời bằng một câu cũng rất mập mờ, sau đó thôi không nhìn cô nữa.
Không hiểu có phải vì vị trí họ ngồi là dành cho khách quý, hay là địa vị của người đàn ông ngồi bên cạnh cô thu hút sự quan tâm của người khác hay không mà kể từ lúc ngồi xuống bàn , Phương Thần luôn cảm thấy có những ánh mắt từ khắp mọi phía hướng về phía họ. Kín đáo có, tò mò có, kính trọng có, thăm dò cũng có, tóm lại là đủ kiểu.
Thêm vào đó là một bàn tiệc đầy đủ những sơn hào hải vị, thịt lợn sữa quay, bào ngư, vi cá…, tất cả khiến cho cô không thể nào nuốt trôi được.
Giữa bữa tiệc, người được mừng thọ cầm ly đi mời khách , khi đến bàn của họ, Hàn Duệ liền từ tốn đứng dậy. Động tác của anh ta rất tự nhiên, tư thế thẳng đứng , đô mắt sâu đen như mực dưới ánh đèn rất bình thản.
Tám , chín người cùng bàn thấy thế cũng đứng dậy theo Hàn Duệ , tất nhiên tròn đó cũng có cả Phương Thần .
“Huy