Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2569 lượt.

nhìn về Phương Thần , cười và hỏi: “Cô Phương muốn uống gì? Bảo bọn họ mang lên cho cô một ly sinh tố hoa quả có được không?”
“Chỉ cần không phải là rượu, còn thứ gì cũng được”, cô gái ngồi sát Hàn Duệ đáp bằng một giọng hết sức thỏ thẻ.
“Còn không mau đi?” Thương lão đại quay lại mắng thuộc hạ, “Đồ chó chết, không hiểu thế nào là lịch sự à?”
Người thanh niên trẻ cắt đầu cua bị mắng nên có vẻ ấm ức, cúi đầu vâng dạ rồi lui ra.
Hàn Duệ châm một điếu thuốc, rồi nói bằng giọng bình thản: “Không nên trách cậu ấy” .Rồi cầm thay của Phương Thần áp lên cằm và vuốt ve, nghiêng đầu nói với cô: “Lát nữa em hãy mời anh Thương đây bằng ly sinh tố nhé.”
“Vâng”, Phương Thần đáp với vẻ rất ngoan ngoãn, rồi dời khỏi cánh tay đang quàng vai của Hàn Duệ , sửa lại mái tóc bị rối, nói: “Em vào nhà vệ sinh một lát.”
Hàn Duệ gật đầu, Tiền Quân ở bên hiểu ý cũng lập tức đứng lên theo, không chỉ mở cửa cho Phương Thần mà còn đi ra cùng cô.
Sau khi cánh cửa nặng nề được khép lại, nét mặt Thương lão đại tỏ rõ đã hiểu ra vấn đề , cười ha hả, nói: “Hàn đệ, chả trách mà dạo này nghe nói đệ rất ít khi xuất hiện ở Dạ Đô, ngày thường cũng rất khó mà tìm gặp được, thì ra đệ đã có cô Phương luôn ở bên rồi . Liệu có phải đệ đang đắm chìm trong thế giới của người đẹp không đấy?”
Hàn Duệ cười không đáp, không thừa nhận cũng không phủ nhận mà chỉ ngồi dựa vào ghế chậm rãi nhả từng làn khói thuốc.
“Nhưng cũng cần phải nói thêm là, gần đây có rất nhiều tin đồn, mà phần nhiều là tin đồn về đệ đấy” , Thương lão đại nói với vẻ không mấy chú tâm.
“Ồ, thế sao? Những tin đồn gì vậy?”, Hàn Duệ hỏi, giọng bình thản, “Sao tôi lại không nghe thấy gì nhỉ?”
Dưới ánh đèn mờ ảo, Thương lão đại nhìn Hàn Duệ bằng ánh mắt sắc lẹm, “Thực ra tôi cũng vừa mới từ Malaysia trở về nên nghe loáng thoáng rằng đề vừa mới bị thương.”
Thấy Hàn Duệ nhướn mày, lão già họ Thương kia bỗng cười to mấy tiếng: “Lúc trước tôi còn thấy lo, nhưng bây giờ xem ra, đó thực sự chỉ là tin đồn. Cũng không hiểu đứa nào ăn gan hùm nào mà lại dám táo tợn đặt ra cái tin đồn ác ý thế. Mục đích của hắn tuy không rõ, nhưng dụng tâm thì quả thật hiểm ác. Hôm nào tóm được hắn, phải cho hắn nếm mùi một chút mới được!...”
“Cũng chỉ là một con tép riu vô danh mà thôi, cái ngữ núp đằng sau gây nên chút sóng gió , có gì kể. Hôm nay là lễ mừng thọ anh Thương sáu mươi tuổi, anh chẳng cần phải tức giận với chuyện cỏn con ấy làm gì”, vẻ mặt Hàn Duệ rất bình tĩnh, như thể chẳng thèm để ý chút nào tới chuyện bị người khác đặt điều.
Nói xong, Hàn Duệ nâng ly rượu lên làm động tác mời Thương lão đại từ xa rồi một hơi uống hết nửa ly.
“Cũng phải”, Thương lão đại bắt chéo chân, thả lỏng người, “Loại rượu này thế nào?”
“Ngon lắm.”
“Đây là rượu của một người bạn ở Malaysia biếu. Lần này tôi sang bên ấy phát hiện ra mất phi vụ có thể kiếm chác được, tôi đang định bàn với chú em, xem huynh đệ ta khi nào thì có thể hợp tác được .”
Hàn Duệ búng tàn của điếu thuốc. “Anh Thương cứ nói đùa. Có vụ nào mà anh không làm được? Cần gì phải để thằng em này tham gia?”
“Không thể nói như vậy được…”






Phương Thần đẩy cửa bước vào thì phát hiện mình đã làm gián đoạn câu chuyện của họ.
Đúng là rất không đúng lúc. Nhưng Hàn Duệ đã giơ tay vẫy cô và nói: “Lại đây nào!”
Một mình Hàn Duệ gần như chiếm hết một nửa chiêc salon dài, cho dù là ngồi ở chỗ tối thì vẫn tỏ rõ sự thâm trầm và mạnh mẽ, như một hoàng đế độc tôn. Mà thực ra , thần thái và ngữ khí cũng rất giống, giơ tay ra vẫy cô, không lẽ anh ta coi cô là đồ vật quý giá của mình?
Mặc dù trong lòng rất không vui, nhưng Phương Thần cũng nhận thức rõ về hoàn cảnh lúc này. Dù không rõ vì sao Hàn Duệ lại đưa có tới bữa tiệc n, nhưng nếu đã quyết diễn cho đến cùng thì không thể bỏ dở giữa chừng với bất kỳ lý do nào.
Nếu để xảy ra chuyện gì , thì chắc rằng anh sẽ không bỏ qua cho cô.
Nhưng thái độ của Hàn Duệ đối với cô vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, phần lớn thời gian đều chỉ chú ý đến việc nói chuyện với người đàn ông có vết sẹo kia, thậm chí đến cả một cái nhìn về phía cô cũng không có.
Giọng nói của Hàn Duệ rất bình thản, gợi nên cảm giác lạnh lùng, lý trí cho người nghe.
Chỉ có bàn tay nắm lấy tay cô thỉnh thoảng khẽ co lại, hình như đó là cơn co giật rất khẽ. Cũng bởi đó là một động tác rất nhỏ, nên ngoài cô ra không có người nào biết được.
Có lẽ là do bị đau, Phương Thần nghĩ. Có thể là do cồn trong rượu đã làm cho vết thương của anh ta tấy lên, thậm chí có thể đã toác ra.
Cho nên, mỗi khi cô phải chịu một lực lớn từ Hàn Duệ , con tim cô gần như bất chợt thắt lại.
Sau đó thì cô bắt đầu tưởng tượng, không biết lát nữa anh ta có đứng dậy nổi để ra khỏi nơi này không nữa?
Nếu vết thương thực sự lại bị toác ra thì không biết phải làm sao đây? Như thế máu sẽ thẫm ra áo, nếu bị người khác phát hiện ra sẽ làm thế nào?
Phương Thần không biết Thương lão đại là người như thế nào, nhưng cô chỉ cảm thấy ông ta có một mối nguy hiể