The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

nh ở quán rượu năm ấy quá nổi bật, mặc dù khi đó cô ấy vẫn còn mang những nét trẻ con và cách hôn cũng không lấy gì là tốt lắm, nhưng dáng điệu như cánh nhạn hồng của cô ấy đã để lại trong anh một ấn tượng rất sâu.
Sau buổi tối hôm ấy anh còn đến quán rượu đó mấy lần nữa, nhưng không gặp lại cô.
Thế giới này rộng lớn như vậy, mỗi ngày có biết bao nhiêu người đi ngang qua nhau, còn cuộc sống của anh cũng mỗi ngày thêm màu sắc và phong phú, giống như một khúc nhạc xen vào, dù có tuyệt vời đến đâu thì rồi cùng với thời gian người ấy cũng dần mờ nhạt trong ký ức.
Đó có lẽ cũng là lý do khi gặp lại Phương Thần lần nữa, Tiêu Mạc bỗng cảm thấy rất lạ kỳ, một góc của ký ức bị lãng quên đột nhiên sống động trở lại.
Huống chi, Tiêu Mạc chưa bao giờ gặp một cô gái mà đời sống nội lâm lại thay đổi đến như vậy, Phương Thần của giờ phút này dường như đã được lột xác, trở thành một con người mới.
Khi cánh tay của Phương Thần vừa đặt vào tay nắm cửa thì nghe thấy tiếng nói từ phía sau: “Xem ra em rất khó xử?”.
Trước câu hỏi không biết là thật lòng hay đùa cợt lúc này, Phương Thần quay người lại lớn tiếng thừa nhận: “Đúng thế, đúng là có phần như vậy”.
Dọc đường đi cô luôn nghĩ xem sau này sẽ phải đối diện với Tiêu Mạc như thế nào.
Có lẽ, cái vỏ ngoài của Lục Tịch cô đã mang quá lâu rồi, đến hôm nay khi cái vỏ bọc đó đã bị lột ra, để lộ bộ mặt thật bên trong, cô không thể quen được với điều đó.
Tô Đông đã tới và đang ngồi nói chuyện rất rôm rả với những người bạn mới quen. Trong khoảnh khắc cánh cửa bị bật ra cũng là lúc ánh đèn trùm lên người Tô Đông, chiếu lên những ngón tay thon dài với những móng tay tròn bóng mượt đang cầm chiếc ly, cổ ngửa về phía sau, uống một mạch hết ly rượu.
Đó là phong cách rất phóng khoáng của Tô Đông.
Hiếm có người uống như vậy mà vẫn kịp đưa mắt chú ý tới người vừa bước vào.
Tô Đông vội đặt chiếc ly rỗng xuống, đưa tay vẫy Phương Thần: “Cậu đi đâu thế?”, nói rồi đưa ánh mắt liếc sang người bên cạnh Phương Thần, sau đó tiến đến một cách rất tự nhiên.
Tô Đông mặc một chiếc áo dệt kim vạt thấp màu hồng, cổ áo được thiết kế rất cầu kỳ với những lớp bèo trông như những làn mây nhẹ, để lộ bờ vai và cánh tay trắng như tuyết. Chỉ một động tác giơ tay đơn giản dưới ánh đèn như thế thôi nhưng cũng làm không ít người nghiêng ngả.
Về điểm này thì có lẽ rất nhiều người hâm mộ và ghen tỵ với Tô Đông, ngay từ hồi còn là thiếu nữ, cô đã rất phong tình, vì thế trông cô luôn nổi bật hơn hẳn người khác.
Phương Thần không đáp mà hỏi lại: “Cậu đã uống nhiều rồi phải không?”. Vừa nói cô vừa ngồi xuống, mắt không nhìn Tiêu Mạc, với tay lấy cốc của mình rót bia, nhấp một ngụm nhỏ.
Cô nghĩ, cần phải gọi điện cho Viện trưởng Trương, cứ cho là cô không có quyền và tư cách thì tuyệt đối cũng không để cho Cận Vĩ đi theo con đường ấy.
Sau khi cô tắt máy, Chu Gia Vinh bèn tới bên, hỏi: “Vừa rồi có chuyện gì thế? Đột nhiên bỏ chạy ra ngoài khiến anh giật cả mình. Mà sao anh gọi em không nghe thấy à?”
“Không có gì”, Phương Thần đáp, “Chỉ là gặp một người quen thôi mà”.
“Cái cậu phục vụ rót rượu đấy ư?”
“Phải.”
Chu Gia Vinh đang định nói thêm, thì Tô Đông khẽ khàng đứng dậy. Dáng vẻ của cô rất thu hút, vượt qua một số người và đồ vật, cô cười lúng liếng đi tới trước mặt Tiêu Mạc rồi dừng lại, khẽ nói: “Xin được kính anh một ly”.
“Vì lý do gì?”, người đàn ông đang ngồi dựa vào ghế từ từ đứng dậy, nửa cười nửa không, hỏi.
Đôi mắt Tô Đông lúng liếng như sóng gợn, “Nhất định phải cần đến lý do sao?”.
“Thật ra là không nhất thiết như vậy.” Tiêu Mạc khẽ chạm ly với Tô Đông. Đột nhiên Tô Đông áp người xuống, mặc cho người bên cạnh có thấy hay không, ghé sát vào tai Tiêu Mạc. Có lẽ vì khoảng cách quá gần nên hơi thở ấm áp và hương thơm thoang thoảng từ thân thể cô mơn man bên tai Tiêu Mạc.
“Anh định theo đuổi Phương Thần à?”
Nói xong, cô vẫn không vội rời đi mà chỉ hơi lùi một chút mượn ánh sáng chiếu đến từ phía sau lưng nhìn vào đôi mắt có vẻ ngạc nhiên của Tiêu Mạc.
“Sao cô lại hỏi như vậy?”
“Tôi nghĩ, tốt nhất anh đừng có chọc giận cô ấy.”
“Thế sao?” Tiêu Mạc cười, “Cô hãy cho tôi một lý do đi”.
“Vì rằng không hợp nhau.”
Động tác của Tô Đông càng nổi bật hơn trong ánh sáng mờ ảo Tiêu Mạc lặng im nhìn cô gái trước mặt. Nói ra câu ấy, nhưng dường như cô ta không cảm thấy có gì thất lễ hoặc sỗ sàng, ngược lại vẻ mặt cô còn tỏ rõ sự trong sáng, vô tội, như thể cô vừa nói ra một sự thật rất rõ ràng không thể phản bác.
Nhưng Tiêu Mạc vẫn cười: “Xin hỏi một câu nữa, rốt cuộc là cái gì không hợp?”. Vốn dĩ là người không thích căn vặn người khác, nhưng riêng lần ấy bỗng dưng Tiêu Mạc thấy rất tò mò.
Tô Đông không trả lời vào câu hỏi chính mà chỉ nhếch mép, dù đó là vẻ tự trào nhưng cũng rất điệu đà: “Tôi cứ lo những việc không phải của mình như thế, mong anh không cảm thấy ghét tôi. Đến một độ tuổi nhất định, khi phụ nữ nói đến chuyện tình cảm thì đó không phải là chuyện nói chơi thôi đâu”.
Mặc dù những lời này của Tô Đông rất xa xôi, bóng