Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.
gió nhưng Tiêu Mạc hiểu rõ ý tứ trong đó.
“Cô Tô, vì sao cô cho rằng tôi không thật lòng mong được qua lại với Phương Thần?” Nói rồi Tiêu Mạc dừng lại một lúc chăm chú quan sát Tô Đông, rồi nói tiếp, “Không đúngìn biểu hiện của cô thì hình như chắc chắn cô nghĩ tôi chỉ chơi bời, với cô gái nào cũng chỉ là chơi bời. Nhưng cô Tô này, trước đây chúng ta có quen nhau không nhỉ?”.
Tiêu Mạc hai lần liên tiếp gọi “cô Tô”, không biết điều đó gợi cho Tô Đông nhớ tới điều gì mà lại cúi xuống và uống một hớp rượu, sau đó mới ngước mắt lên, chuyển chủ đề câu chuyện quay ngoắt một trăm tám mươi độ: “Tôi và anh đều là bạn của Phương Thần, có lẽ không nên khách sáo với nhau như vậy, anh cứ gọi tôi là Tô Đông”. Nói xong, không đợi Tiêu Mạc trả lời cô quay người trở về vị trí lúc đầu, vỗ vai Phương Thần nói: “Buổi chiều và tối nay đã uống quá nhiều rượu, mình thấy mệt rồi, cậu có về trước cùng mình không?”.
Tình huống này rất khác thường. Dù không phải là người có tửu lượng tốt, thì cuộc sống ban đêm đối với Tô Đông đã quá quen thuộc, đến mười hai giờ đêm vẫn chưa kêu mệt, đấy đúng là chuyện hiếm thấy.
Vì đang có điều suy nghĩ trong lòng nên Phương Thần không để ý tới điều đó, hai người ngồi thêm một lát rồi lấy cớ ra về trước.
Cận Vĩ trở về trường mấy ngày sau đó.
Không biết Viện trưởng Trương đã dùng biện pháp gì mà đã khuyên cậu bé trở về thành công. Phương Thần không hỏi kỹ qua điện thoại mà chỉ cảm thấy đây đúng là một việc khiến cô và mọi người rất vui mừng.
Nhận xong điện thoại cũng là lúc Phương Thần vượt qua phần đường dành cho người đi bộ, cô phấ
n chấn dừng lại mua một củ khoai lang nướng. Trời vẫn rất lạnh, từng làn khói trắng mang theo hơi nóng bốc lên, khiến cô bất giác nheo mắt lại.
Củ khoai lang vừa được nướng xong nên hơi nóng mang theo mùi thơm quyến rũ. Cô cúi đầu suy nghĩ xem nên cất vào túi về nhà ăn hay bóc vỏ ăn ngay trên đường.
Còn Tô Đông thì không sao liên lạc được.
Khi cầm túi thuốc bước ra khỏi bệnh viện, Phương Thần thầm nghĩ, thực ra mình cũng không xui xẻo lắm, dù sao sau khi bị giật mất túi, sờ lên túi áo khoác vẫn còn một ít tiền đủ để trả chi phí cho bệnh viện và đi xe về nhà.
Cai phải vẫn đau âm ỉ, không thể cử động mạnh được, cô thấy nghi ngờ rằng bác sĩ đã chẩn đoán sai, vì lúc đó cô bị va chạm rất mạnh, đau tới mức muốn ngất đi.
Không phải là cuối tuần, hơn nữa lại qua giờ đông bệnh nhân nhất, vì thế người ra vào cũng vắng hơn. Phương Thần đi tới cổng lớn, đang định vẫy taxi thì nhìn thấy có một người đang sải bước đi tới.
Bất giác Phương Thần đứng yên tại chỗ.
Người kia đi tới trước mặt, gật đầu mỉm cười với cô, “Cô Phương, anh Hàn đang chờ cô trên xe”.
Thuộc hạ của Hàn Duệ cũng thật lạ, họ gọi anh ta với rất nhiều cách gọi khác nhau, hơn nữa lại tùy đối tượng, tùy trường hợp.
Nhìn theo tay anh ta, Phương Thần thấy mấy chiếc xe hơi màu đen xếp hàng nối đuôi nhau đỗ cạnh đài phun nước màu xám bạc, vì vậy trông chúng lại càng nổi bật hơn. Chiếc xe ở giữa đóng kín cửa, nhưng cô cảm thấy mình có thể nhìn thấu qua màn đen và thấy người đàn ông lạnh lùng đang ngồi trong đó.
Đúng lúc đó, không hiểu vì ngạc nhiên hay do vết thương đột nhiên tấy đau, Phương Thần bất giác chau đôi mày xinh đẹp lại.
Tiền Quân quay lại nhìn Hàn Duệ với vẻ thiếu kiên nhẫn, rồi không nén được hỏi: “Đại ca, có cần em xuống xe giục không?”.
“Không cần”, Hàn Duệ lật tờ báo, không ngẩng đầu lên đáp.
Nhưng tay lái xe đã xuống gần chục phút rồi mà vẫn không thấy cô gái kia động đậy lấy một bước.
Thấy dáng vẻ của Hàn Duệ như vậy, Tiền Quân cũng không dám nói thêm câu nào mà chỉ liếm mép và quay người lại với vẻ cố nén, tiếp tục ngồi ở ghế phụ mắt chầm chầm nhìn về phía Phương Thần.
Nói thật lòng, Tiền Quân không có nhiều thiện cảm đối với cái cô gái họ Phương ấy, dù cho cô ta có ngoại hình xinh đẹp đủ để người khác nhìn không chán mắt nhưng tính tình cô ta thì không khiến người ta thấy yêu quý. Tiền Quân chưa bao giờ gặp phải một cô gái dám lớn tiếng trước mặt mấy anh em trong hội, càng không có cô gái nào dám giọng lạnh lùng châm biếm.
Chỉ có cô, ngay từ hôm một mình xông vào đòi gặp Hàn Duệ, cho đến những lời nói và hành động sau này cũng vậy, tất cả đều khiến cho Tiền Quân thấy cô nữ phóng viên ấy quả thật rất to gan.
Theo Hàn Duệ đã nhiều năm, Tiền Quân cho rằng ít nhiều cũng hiểu được tính tình của đại ca, nhưng lần này thì đành chịu. Tiền Quân không thể nào tìm được lý do vì sao Hàn Duệ lại nhắm trúng cô gái cứ như một bông hồng đầy gai sống động ấy, ừ thì cứ cho là xinh đẹp đi, nhưng gai góc quá.
Tiền Quân cũng từng thì thầm trao đổi chuyện này với Tạ Thiếu Vĩ nhưng Tạ Thiếu Vĩ lại nở một nụ cười đầy vẻ bí hiểm: “Muốn biết vì sao ư? Muốn biết vì sao thì hãy đi mà hỏi đại ca ấy!”.
“Nếu mà hỏi được thì tao đã chẳng phải phí lời với mày!”, rồi Tiền Quân đoán: “Hay là đại ca muốn thử đổi khẩu vị một chút chăng?”.
Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ còn mỗi khả năng này mà thôi. Hơ