pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.

g không rõ, nên Phương Thần giật nảy mình, sững sờ một lát cô mới hỏi: “... Sao anh lại ở đây?
Tiêu Mạc ngậm điếu thuốc trên môi, ánh lửa từ đầu điếu thuốc lập lòe, cổ áo sơ mi trắng phanh ra một nửa, dáng điệu trễ nải, bất cần.
Tiêu Mạc nhìn xéo một cái, nửa cười nửa không, hỏi: “Cậu bé ấy có quan hệ gì với em?”.
Phương Thần bất giác chau mày: “Anh đã nghe thấy câu chuyện của bọn em rồi à?”.
“Chỉ một chút thôi, vì cách âm ở đây không tốt.” Tiêu Mạc nói với cô và nói đúng hơn, vừa rồi anh đã đuổi một kẻ nghe trộm đích thực giúp cô.
Phương Thần nhếch môi, đáp với giọng hết sức châm biếm: “Xem ra em không có được cái diễm phúc ấy rồi, đến cả một người bạn nhỏ cũng không giữ nổi”. Vừa nói mặt cô vừa nhìn chăm chăm vào đốm lửa lập lòe trên đầu điếu thuốc, giọng chùng xuống như nói một mình: “Nhưng nó vẫn chưa đầy mười tám tuổi, làm sao có thể ở nơi này lâu được”.
“Thế còn em thì sao?” Tiêu Mạc đột nhiên hỏi bằng giọng lơ đảng: “Năm mười tám tuổi em đã ở đâu? Sống như thế nào?”.
Câu nói đó như bắn đúng tim đen, Phương Thần không thể nào trả lời được, đôi môi mấp máy trong bóng tối, nhưng không sao thốt được lên lời.
Dường như đến lúc này cô mói nhớ ra, thực ra cô không có tư cách gì để giáo huấn cho Cận Vĩ, càng không có tư cách ép buộc cậu ấy.
Năm cô mười tám tuổi, tưởng chừng như khoảng thời gian đó đã xa xôi lắm rồi, khi ấy cô còn ngang bướng và quậy phá hơn Cận Vĩ gấp nhiều lần.
Nghĩ đến đây, Phương Thần không khỏi buồn bã. Năm nối tiếp năm trôi đi, vì thế cô đã bắt đầu xem thường quãng thời gian đó, thậm chí đã quên nó. Thế mà vừa rồi cô lại mắng Cận Vĩ rằng đi lầm đường, cứ như thể trước đây mình trắng trong như tờ giấy, tưởng rằng mình đã từng là một học sinh vừa học giỏi vừa ngoan ngoãn.
Thực ra, cô chẳng có tư cách gì.
Học bổngở trường, cơ hội học tập mà người khác ước ao, công việc thuận lợi sau này và cả Phương Thần đang đứng trước mặt người khác hôm nay, tất cả chỉ vì một người khác.
Vì người ấy cô mới có ngày hôm nay, mới có tất cả mọi thứ tốt đẹp ngày hôm nay.
Phương Thần thẫn thờ nhìn xuống, không biết rằng mình đột nhiên trầm tư như vậy đã khiến người đàn ông đứng trước mặt cô hơi sững người.
Người đàn ông đẹp trai đó dập tắt điếu thuốc, giọng nói không rõ là phiền muộn hay chế nhạo: “Xem ra, em thật sự quên anh mất rồi”.
“... Cái gì cơ, Phương Thần vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, nên đưa mắt nhìn Tiêu Mạc với vẻ ngạc nhiên.
Tiêu Mạc đứng dựa vào tường, cười bình thản: “Thực ra, chúng ta đã quen nhau từ lâu”. Đôi mắt Tiêu Mạc như ẩn chứa ánh sáng, nó rực lên trong bóng tối. Anh tuyên bố sự thật bằng một giọng chậm rãi: “Nụ hôn đầu trong buổi lễ trở thành nguời lớn nhiều năm trước, em thực sự không hề nhớ rằng mình đã tặng nó cho ai sao?”.
Có tới nửa phút trôi qua, Tiêu Mạc cứ nhìn vào cô gái từ trước đến nay luôn tỏ ra bình thản trước mọi việc giờ bị bóc mẽ chẳng khác gì bị lột mất cái vỏ bao bọc bên ngoài, tâm trạng anh rất hả hê.
Nhưng Tiêu Mạc không vội, bây giờ anh chỉ việc chờ đợi. Cuối cùng anh cũng chờ được đến lúc Phương Thần lên tiếng.
“Anh...”, Phương Thần chỉ thốt lên được một tiếng ngắn gọn, chứng tỏ cô vẫn ở trong tình trạng không thể tin được.
Tiêu Mạc gật đầu, nói với giọng pha chút giễu cợt: “May mà trí nhớ của anh còn tốt”.
“Anh nhận ra em từ lúc nào?”
“Ngay từ lần đầu gặp.”
“>Vậy sao... để lâu như vậy mới nói ra?”
“Bởi vì anh muốn xác nhận, để tránh nhận nhầm người.” Trên khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Mạc thoáng một nụ cười, giọng nói mang vẻ chân thành đến kỳ lạ: “Nên biết rằng, đường đột không phù hợp với phong cách của anh”.
Nhưng, sao lại khéo đến thế.
Dường như phải mất một lúc, Phương Thần cứ đứng ngây người ra. Từ nhỏ đến lớn, cô ít khi rơi vào hoàn cảnh ngốc nghếch như vậy, nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trạng để mà nghĩ đến điều đó.
Buổi tối hôm đó rất hỗn loạn, mượn hơi cồn của rượu và trò đùa của mấy chị em, cái gọi là nụ hôn hiến tặng chẳng qua cũng chỉ là ý tưởng bất chợt của mấy chị em mà thôi. Còn Phương Thần lúc đó cũng đã chuếnh choáng say, vì thế đến cả khuôn mặt của chàng trai ấy như thế nào cô cũng không kịp nhìn mà chỉ hôn bừa một cái, còn những người bạn của cô đứng bên cạnh thì nói rằng, chàng trai đó rất đẹp trai.
Cô chẳng nghĩ nhiều được như thế, cô chỉ nghĩ rằng đó là một người xa lạ mà thôi.
Thế nên khi quay trở lại phòng VIP, hai người vẫn giữ trạng thái người đi trước, người đi sau.
Vì trong lòng đang có rất nhiều tâm sự ngổn ngang, thêm cả sự phiền muộn và bất lực khi bị người khác biết quá khứ của mình nên Phương Thần rảo bước thật nhanh, khiến người đằng sau chỉ nhìn thấy dáng hình mềm mại, uyển chuyển.
Quả thực, Tiêu Mạc càng nghĩ càng thấy thú vị.
Chuyện đã diễn ra nhiều năm rồi, nhưng Phương Thần không thay đổi nhiều, nên khi Chu Gia Vinh chỉ mới giới thiệu là Tiêu Mạc đã nhận ra ngay, nhưng anh không dám tin. Vì con người Phương Thần đã thay đổi hoàn toàn, thậm chí Tiêu Mạc còn hoài nghi rằng, đó có lẽ là hai chị em sinh đôi.
Nhưng cô gái ôm a