Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.
hỉ biết rằng một nỗi xao xuyến cứ dần nhen nhóm trong lòng, khiến cho cô không thể nào để cho tất cả quay trở lại, hoặc lựa chọn lại.
Kể từ sau hôm đó, các cuộc gặp gỡ giữa hai người ngày một nhiều hơn.
Phương Thần không muốn chống cự lại Hàn Duệ quá mức, vì cô biết Hàn Duệ rất thích thú khi thấy dáng vẻ ấy ở cô, hơn nữa càng như vậy anh càng thấy cô hấp dẫn. Vì thế, có lúc sau giờ làm, cô lập tức bị lôi đi ăn cơm hoặc cùng Hàn Duệ xuất hiện ở một bữa tiệc công khai với vẻ không tự nguyện, hoặc có lúc lại bị Hàn Duệ đưa đến hộp đêm và quán rượu.
Vì số lần qua lại giữa hai người ngày một nhiều lên, các thuộc hạ của Hàn Duệ cũng lần lượt tỏ sự nể trọng đối với Phương Thần.
Phương Thần chưa bao giờ nghĩ sự việc lại như vậy. Mặc dù quan hệ giữa hai người đã dần thay đổi, nhưng có một lần trong lúc không được vui, khi ngồi trong xe, do không nén được nên cô đã nói ra mấy lời có ý ngầm châm biếm: “Không ngờ mấy cuộc thù tạc của anh còn nhiều hơn cả một chủ doanh nghiệp lớn. Chẳng lẽ tới những nơi đó cũng nhất thiết phải đưa phụ nữ đến ư?”. Vì cô phát hiện ra, hai ngày trước khi tới tiệc sinh nhật của một đồng nghiệp, lúc cô đang đi ở đại sảnh nhà hàng thì có hai người đàn ông đi ngược chiều cứ nhìn cô với vẻ bí hiểm.
Và không may, cô là người rất giỏi nhớ người, nên lập tức nhận ra một trong hai người ấy mình đã từng gặp trong một lần bàn chuyện làm ăn.
Lần bàn chuyện làm ăn ấy tổ chức công khai, Hàn Duệ là khách, vì thế thân phận của những người cùng tham dự buổi gặp gỡ hôm ấy đều không mấy rõ ràng
Mãi cho đến lúc ấy Phương Thần mới nhận ra rằng, dường như cô bị lôi kéo vào trong vòng phức tạp đó và rất nhanh chóng được người ta biết đến.
Nguyên nhân chính của nó không gì khác ngoài số lần Phương Thần xuất hiện bên cạnh Hàn Duệ quá nhiều. Mà người đàn ống ấy, cho dù đi đến đâu thì cũng đều là tiêu điểm chú ý của mọi người.
Tệ hơn nữa, thậm chí Hàn Duệ còn đưa cô tới sòng bạc bí mật của anh ta.
Nhưng không phải là lần đầu tiên cô tới nơi ấy.
Năm ngoái, tòa soạn báo nơi cô làm việc và ban thời sự của một đài truyền hình địa phương đã cùng hợp tác cử mấy phóng viên dũng cảm cải trang tới một số sòng bạc lớn trong thành phố, nhưng đáng tiếc do nhiều nguyên nhân khác nhau nên những tư liệu tin tức thu về cuối cùng không được như ý, thậm chí có cả những nội dung không có giá trị để phát sóng.
Chuyện này có thể truy ngược lên trước đó một thời gian.
Lúc đó Tô Đông đang ở bên người đàn ông ấy và không có chuyện gì xảy ra, hơn thế còn rất may mắn nữa. Thế nên, có một hôm Tô Đông nói với cô: “Hôm qua mình rất đỏ, mình đã thắng hơn tám mươi nghìn!...”, và có lẽ đó cũng là lần đầu tiên Phương Thần nghe thấy giọng Tô Đông phấn chấn như vậy, và rồi sau lần phấn chấn ấy số lần Tô Đông xuất hiện ở sòng bạc ngày một nhiều.
Cũng đúng vào thời gian ấy, Phương Thần được nghe Tô Đông mô tả chi tiết về cảnh tượng của sòng bạc, ở đó có các chàng trai điển trai chia bài, và cả mấy em chân dài ăn mặc rất gợi cảm.
Tất nhiên càng không thể thiếu được các đại gia một lúc ném ra cả đống tiền. Tô Đông đã thốt lên đầy vẻ ngưỡng mộ: “Hình như họ không tốn chút sức lực nào khi kiếm tiền, vì vậy mà tiền vào tiền ra cứ như nước”.
Nhưng Phương Thần chẳng có chút hứng thú nào với những chuyện ấy, cô tự hỏi, phải chăng là cô đã thu mình lại quá lâu rồi và dường như cô đã bị bóng dáng của Lục Tịch trùm lên, thậm chí sắp bị đè bẹp, đến nỗi cô đã quên mất cuộc sống và niềm vui trước đây của mình, quên mất rằng mình đã thích thú với những điều mới mẻ và kích thích như thế nào.
Vì vậy, cho dù lúc đó có hàng tá cơ hội thuận lợi nhưng cô chưa bao giờ bảo Tô Đông đưa cô đến xem sòng bạc ấy.
Bây giờ vì Hàn Duệ mà cô mới đến tận nơi để thực mục sở thị.
Hàn Duệ chờ người chia bài đưa cho cô những lá bài xanh đỏ xong, liền bảo người phụ trách chính ở đó đích thân đưa cô vào chơi.
“Thua bao nhiêu cũng không có vấn đề gì, đúng không?”, Phương Thần hỏi, vì từ trước đến nay cô rất ít khi gặp may.
“Muốn chơi kiểu gì cũng được, nếu không đủ phỉnh thì sai người ra lấy.”
Hàn Duệ đưa tay với lấy ly rượu của phục vụ đứng bên, màu hổ phách sóng sánh trong ly và cả ánh đèn rực rỡ trên đầu đều được phản chiếu trong đôi mắt đen và sâu thẳm ấy. Hàn Duệ nhìn Phương Thần bằng ánh mắtt mơ màng rất lạ, dường như trong ánh nhìn ấy còn ẩn chứa cả nụ cười dịu dàng.
Phương Thần cảm thấy rất khó lý giải, không biết anh đã làm thế nào để chỉ với một câu nói và ngữ khí rất bình thản lại có thể cho người khác một cảm giác đó là sự yêu chiều vô cùng?
Thời gian gần đây cô phát hiện ra một điều, nụ cười trên khuôn mặt người đàn ông này quả thực quá hiếm hoi, thỉnh thoảng lắm mới thấy xuất hiện, và dù thật lòng hay cố ra vẻ thì nó cũng đều rất đáng quý. Hơn nữa, mỗi khi Hàn Duệ trở nên dịu dàng một cách vô cớ với cô thì đều là ở nơi đông người.
Giống như ở KTV hôm ấy, Hàn Duệ đã đối xử với cô bằng thái độ tương tự trước mặt Thương lão đại, từ cử chỉ cho đến lời nói đều tỏ ra rất thân thiết, diễn đạt tới mức mà người k