Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2588 lượt.
Tiền Quân ngẩng đầu lên nhìn người anh em cũ từ đầu đến chân một lượt, rồi ngoác mồm về phía Lý Cường, nói: “Đại ca đang ở thư phòng trên gác”.
Lý Cường cầm bao thuốc, lôi ra từ trong túi áo rồi lại cho vào, hỏi với vẻ hết sức thận trọng: “Đại ca đã hết giận chưa?”.
Tiền Quân liếm mép: “Tao làm sao mà biết được. Mày cứ lên đi rồi khắc biết”.
Cho đến phút đá bù giờ của trận đấu, từ phía cầu thang mới nghe thấy có tiếng động.
Lý Cường đi xuống một mình, chào mấy câu vội vàng rồi dường như không kịp nói gì thêm với mấy anh em, mở cửa ra về. Cũng không ai biết Lý Cường đã nói gì với Hàn Duệ, chỉ biết rằng sau khi Tạ Thiếu Vĩ ra ngoài giải quyết công chuyện trở về, Hàn Duệ đã thay quần áo, tay cầm chìa khóa xe, nói: “Tôi ra ngoài một chút”.
Tiền Quân hỏi với theo sau: “Không cần chúng em đi cùng ạ?”.
“Không cần.”
Tới khi chiếc xe chạy thẳng một mạch ra ngoại ô, Phương Thần mới thôi không nhìn ra phía ngoài cửa xe nữa. Đưa tay vuốt mấy sợi tóc mai bị gió thổi rối tung, cô quay đầu lại nói: “Tôi có diễm phúc thật đấy, được anh làm tài xế cho cơ mà”.
“Có cần thiết phải làm cho tôi trở nên khó gần như thế không?” Người đàn ông đang lái xe đeo kính đen, càng làm cho khuôn mặt nhìn nghiêng thêm vẻ cương nghị, từ trán đến cằm tạo thành một đường cong gần như hoàn mỹ.
Phương Thần thấy bất ngờ vì điều này.
Hôm nay thì thực sự là thấy bất ngờ. Vốn lẽ cô chỉ thuận mồm nói muốn tới cô nhi viện Từ n, không ngờ lại bằng lòng đích thân lái xe đưa cô đi, hơn nữa không có kiểu trống dong cờ mờ kéo thêm hai chiếc xe của thuộc hạ, như vậy sẽ không làm cho các bé thấy sợ hãi.
Cô định nói, anh đúng là một người vui buồn thất thường, và rất khó hiểu. Nhưng rồi lại không nói ra lời mà chỉ cười rằng: “Xem ra, thỏa thuận hôm ấy của anh thực sự có hiệu quả rồi đấy”.
“Tôi cũng cảm thấy như vậy.” Hàn Duệ hơi quay đầu lại, lướt nhìn nhanh khuôn mặt của cô qua cặp kính đen.
Không thể không thừa nhận rằng, khi không khí trở nên thân thiện hơn thì hai người tương đối hòa hợp. Ít nhất cũng không cảm thấy khó xử và ngượng ngùng, còn cô cũng sẽ không giống như những người khác, tỏ ra bất cứ sự gò bó gượng ép nào trước mặt Hàn Duệ.
Thực ra, nhiều lúc Hàn Duệ không rõ rốt cuộc thì Phương Thần coi anh là người như thế nào. Nhưng có thể khẳng định rằng, cô không sợ anh, từ chỗ không sợ anh nên suốt thời gian Hàn Duệ dưỡng thương ở nhà cô, dù phải tiếp xúc ở một khoảng cách rất gần, cô vẫn coi anh là người có thể thấu hiểu được, hoặc là ngạo nghễ theo kiểu bề trên.
“Sắp đến rồi, rẽ trái rồi đi thẳng vào trong”, Phương Thần lên tiếng nhắc.
Trước đây Hàn Duệ chưa bao giờ đến những chỗ như thế này, mặc dù có tiền, nhưng chuyện làm từ thiện quyên tặng cho các tổ chức phúc lợi xã hội chưa bao giờ nằm trong suy nghĩ của anh.
Ngược lại, Phương Thần tỏ ra rất quen đường thuộc lối, vừa xuống khỏi xe là đi thẳng vào đại viện.
Lúc Hàn Duệ đang đứng dựa vào xe hút thuốc thì thấy hai đứa trẻ một trai một gái dắt tay nhau chạy qua rồi dừng bên cạnh anh. Đứa bé gái ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Duệ bằng đôi mắt đen láy.
“Chú ơi...”, giọng nói lảnh lót của đứa trẻ phá vỡ sự yên tĩnh nhưng trong tiếng gọi ấy chứa đựng sự sợ sệt, có thể chúng thấy sợ khi đứng trước người đàn ông lạ lẫm và im lặng. Ngập ngừng một lát, đứa trẻ mới tiếp tục nói: “Cô Lý nói như vậy là không tốt”.
Hàn Duệ nhíu mày không hiểu.
“Cô nói, hút thuốc có hại cho sức khỏe!”, cậu bé đứng bên có vẻ lớn hơn phụ họa thêm mấy câu, mắt nhìn chăm chăm vào bàn tay Hàn Duệ.
Hàn Duệ hơi sững người ra một lát, rồi cúi đầu xuống nhìn điếu thuốc đang hút dở, mặt không chút biểu lộ, nhưng chỉ một lát sau đó anh nghiêng người vào xe và dập tắt điếu thuốc.
Khi Hàn Duệ quay người lại thì thấy Phương Thần đứng dưới một gốc cây cổ thụ từ lúc nào và hình như ra hiệu gì đó cho anh, trên môi thoáng một nụ cười, tựa như ánh sao phía chân trời thoáng xuất hiện rồi biến mất. Rồi cô đưa tay vẫy và gọi: “Tư Quân, Minh Minh, các em lại đây nào”.
Hai đứa trẻ có vẻ rất quen với Phương Thần, sà tới rất nhanh, mỗi đứa nắm một bên vạt áo của cô.
Mặt trời đang lặn phía sau lưng Phương Thần
, qua c ăn nhà kiểu cũ nhiều năm, bao phủ xuống khắp mọi nơi thứ ánh sáng nhạt nhòa, làm cho dãy núi ở phía xa càng trở nên thẫm hơn. Tất cả tạo nên một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Còn cô thì như đứng trước bức tranh ấy, khom người xuống, tóc mái xòa xuống, che lấp vầng trán mịn màng và đô mắt đen, sáng long lanh.
Hàn Duệ vẫn đứng tựa vào xe, ở một khoảng cách không xa cũng chẳng gần, tuy không nghe rõ những lời cô nói, nhưng có thể nhìn thấy rõ mỗi một động tác và vẻ thể hiện dù là nhỏ nhất của cô.
Phương Thần cũng nghĩ trong lòng như vậy, nên mặt không tránh khỏi vẻ châm biếm.
Cô cười, mắt nheo lại: “Tôi không bao giờ thiếu tình yêu. Tất nhiên, ngọai trừ những trường hợp đặc biệt”.
“Ồ?”, quả nhiên người đàn ông đối diện nhướn mày, “Ví dụ như, lúc tôi bị thương?”.
“Anh đang nhớ mối thù đấy à?