XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.

ghênh anh rồi", Tiêu Mạc nói lấp lửng.
Kể từ hôm ấy Phương Thần không có cuộc gặp mặt nào với Tiêu Mạc. Nhưng nhìn biểu hiện của anh ta lúc này, một lần nữa lại nhắc nhở Phương Thần, chuyện cô từng làm năm xưa hoang đường đến mức nào.
Giữa bữa ăn, Chu Gia Vinh chợt nhớ tới điều gì đó và nói: "Này, lần tụ tập trước có người đã để ý đên Tô Đông đây".
Phương Thần bất giác ngẩng đầu lên nhìn anh: "Anh kiêm luôn cả chức bà mối à
"Sao em không bao giờ nói với anh một lời tử tế nhỉ?" Chu Gia Vinh giả bộ tức giận, rồi kể tiếp: "Người ta muốn làm quen với người đẹp, nếu có khả năng thì qua lại. Như thế được chứ? Cho anh Số điện thoại của cô ấy đi mà!".
Phương Thần không biểu hiện gì, còn Tiếu Mạc thi hỏi bâng quơ: "Là ai thế?".
Chu Gia Vinh nhắc đến một cái tên, "Gì thì gì cũng là một nhân vật cỡ bự trong ngành IT, trẻ, đẹp trai. Cậu nói xem đúng thế không?".
"Chính xác", Tiêu Mạc cũng mỉm cười phụ họa.
Phương Thần đang húp dở thìa canh, thấy thế cũng dừng lại, quay sang hỏi Tiêu Mạc: "Anh cũng cho rằng nên giới thiệu để hai người họ quen nhau à?".
"Tất nhiên là anh không có ý kiên gì rồi."
"Thật thế sao?" Phương Thần không nén được nhướng mày hỏi, giọng cũng cao hơn hẳn.
"Ý của em là gì thế?" Tiêu Mạc dường như cảm thầy rất kỳ quặc bèn đặt đũa xuống, nheo mắt nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch nụ cười coi thường, rồi nói với vẻ rất bình thản: "Người bạn ấy của anh điều kiện rất tốt, em cứ hỏi trước xem ý của Tô Đông thế nào".
Mấy giây sau đó, thỉnh thoảng Phương Thần lại liếc nhìn Tiêu Mạc, rồi tiện tay cầm chiếc di động lên bấm số.
Rồi dường như coi Chu Gia Vinh là ngưòi hiểu rõ mọi chuyện, cô nói ngay vào chủ đề chính: "Tiêu Mạc có người bạn muốn hẹn cậu đi ăn cơm đây".
Phương Thần đã nghĩ rằng Tô Đông chắc sẽ không tỏ ra hào hứng đâu. không ngờ đầu dây bên kia Tô Đông đâ nhận lời một cách rất thoải mái: "Ăn cơm thì không cần, vì thời gian này mình đang phải giảm cân. Nên chọn thời gian nào mà tất cả mọi người cùng rảnh rỗi đi uống mấy chén rượu là được". Giọng của Tô Đông rất nhẹ nhõm, nói xong liền gác máy luôn mà không hề nhắc gì đến tên Tiêu Mạc, làm như giữa họ không hề có quen biết.
Lần đầu tiên Phương Thần cảm thấy mình như rơi vào m, cô cứ nghĩ mãi về điều đó cho đến khi Tiêu Mạc chào ra về mà vẫn không hiểu được Tô Đông và Tiêu Mạc đang đóng vở kịch gì.
Nhưng điều có thể khẳng định là, Tô Đông đã thay đổi rõ ràng.
Hầu như mỗi lần gặp cô lại thấy Tô Đông vui vẻ, phấn chấn hơn lần trước. Vốn Tô Đông sinh ra đã rất đẹp rồi, bây giờ thì lại càng như một đóa hoa đang độ rực rỡ nhất, dù trong hoàn cảnh nào cũng khiến người khác nhìn mà thấy ngất ngây.
Cuối cùng Phương Thần không nén được đã hỏi: "Cậu đang yêu phải không?".
Vốn là người rượu cũng hay mà thuốc cũng biết, thế nhưng hôm nay trên ngón tay của Tô Đông không hề có điếu thuốc kẹp giữa như mọi khi, còn đổ uống cũng là một ly nước chanh, rồi nói nửa nạc nửa mỡ: "Nếu như cậu cũng thừa nhận mối quan hệ giữa cậu vói Hàn Duệ chắc là yêu".
Bất giác Phương Thần ngây người ra, tiếp đó cười vẻ đau khổ và bất lực "Xem ra cậu vẫn rất để bụng chuyện đó".
"Mình lo cho cậu." Đột nhiên Tô Đông thay đổi sắc mặt, nói với vẻ ý tứ xa xôi: "Hàn Duệ là một người rất phức tạp, cậu...” chưa nói hết lời thì Tô Đông đã thấy một chiếc xe đỗ ngay ngoài phía cửa sổ. Phương Thần cầm túi đứng dậy và nói: "Mình phải đi đây".
"Đi cùng với anh ta à?"
"Ừ."
"Xem ra cậu đi coi những lời mình nói như gió thổi bên tai."
"Có gì phải lo lắng đâu? Mình biết nên dừng ở điểm nào mà", Phương Thần cười rồi bước đi.
Hàn Duệ bước xuống xe tự tay mở cửa cho cô, sau đó hỏi: "Lát nữa muốn đi ăn cơm ở đâu?". Anh hỏi với giọng tự nhiên như ngàn vạn đôi lứa yêu nhau khác.
Kể từ sau hôm xảy ra nụ hôn tạm biệt đến nay, quan hệ giữa hai người vô hình lại gần gũi thêm. Trước đó trong những lần đi ra ngoài, bao giờ Hàn Duệ cũng đặt một tay ngang lưng cô, như để cho mọi người thấy rõ, cô là bạn gái anh. Nhưng bây giờ, không rõ từ khi Hàn Duệ đã đột nhiên thay đổi bằng cách nắm lấy tay cô. Nhìn thì thấy có vẻ như sự tiếp xúc về da thịt xa hơn, nhưng thực tế cô lại cảm giác ngược lại hẳn.
Ngay cả đến Tiền Quân một con người vốn thô lỗ cũng đã mấy lấn đưa mắt nhìn vào hai bàn tay đang nắm của họ với vẻ lấy làm lạ.
Còn Hàn Duệ, người trong cuộc thì dường như không cảm thấy có gì khác trong sự thay đổi ấy, nên càng tự nhiên hơn. Có một lần trong lúc đưa cô đi dự tiệc, thậm chí trong lúc nói chuyện trên trời dưới biển với một đàn anh của một băng nhóm khác, bàn tay để dưới gầm bàn của Hàn Duệ cứ mân mê tay Phương Thần, như thể đó mới chính là công cụ tốt nhất để tiêu hết thời gian.
Và chính vì như vậy, mọi người lại càng xác định chắc chắn vị trí của Phương Thần, còn Phương Thần thi cũng dần quen hơn các huynh đệ xung quanh Hàn Duệ.
Có lần trong lúc chỉ có một mình trong xe, Phương Thần đã nói chuyện với A Thiên là lái xe lúc đó.
Thời gian Hàn Duệ bị thương, A Thiên đã từng ở nhà cô mấy đêm và tỏ ra rất tôn trọng cô, bây giờ thì