Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2403 lượt.
cần che giấu "Cảm ơn vì đã quan tâm."
Hàn Duệ quay đầu lại nhìn cô như suy nghĩ điều gì đó, một lát sau mới gật đầu nói: "Không có gì".
Khách sạn nơi tập huấn ở tại một chỗ khá vắng vẻ, nhưng điều kiện trang bị rất tốt, nghe nói đó là của thân nhân một vị lãnh đạo thành phố đầu tư xây dựng. Vì có sự hỗ trợ phía sau như vậy nên không hạn chế về vị trí địa lý cũng như hoàn toàn không phải lo về vấn đề nguồn khách.
Mọi công tác chuẩn bị cho hoạt động tập thể của các tòa soạn và tạp chí được tiến hành chu đáo từ trước. Phương Thần và phóng viên của một tờ báo khác ở chung một phòng. Phóng viên ấy tên là Trịnh Linh Linh, tuổi cũng ngang Phương Thần, nhưng năm ngoái mới bắt đầu vào nghề phóng viên, thời gian công tác tính ra chưa đầy ba tháng. Có lẽ do tính cách tương đối giống nhau nên hai người nhanh chóng trở nên thân thiết, cùng ở cùng ăn, ngay cả khi lên lớp cũng đi chung.
Buổi tối ngày thứ ba của đợt tập huấn, Trịnh Linh Linh có vẻ bồn chồn, tuy mắt thì nhìn lên màn hình ti vi nhưng miệng lại than thở: "Mình muốn đi dạo phố quá, làm thế nào bây giờ?".
Phương Thần ngồi chắp bằng trên một chiếc giường khác, nói: "Cố chịu thêm hai ngày nữa".
"Này, cậu có thấy là giảng viên quá máy móc không? Lên lớp mà cũng phải điểm danh. Đến học sinh chắc cũng không đến mức nghiêm ngặt như vậy đâu."
Phương Thần mỉm cười, "Trước đây chắc cậu thường xuyên trốn học phải không?".
"Học sinh mà không trốn học thì đâu còn là học sinh nữa- Trịnh Linh Linh chớp mắt hỏi lại: "Không lẽ cậu chưa bao giờ bỏ học?".
Có chứ " Ngẫm nghĩ kỹ một lúc, Phương Thần gật đầu, có lẽ điều đó đã trở thành chuyện quá xa xôi rồi
Lát sau linh Linh đưa ra ý kiến: "Buồn chết đi được hay là chúng ta ra ngoài đi dạo đi. Nghe nói bên cạnh đây có một cái hồ nước rất trong và mát, trời cũng vừa mới tối, hay là chúng ta ra đó đi".
Không khí bên ngoài quả nhiên rất tuyệt. Tuy hơi hẻo lánh nhưng hiếm có khách sạn nào lại ở thế tựa núi nhìn sông như thế này, hơn nữa bốn bề cây cối sum suê, phong cảnh rất đẹp.
Đi một đoạn thì thấy một cái hồ thiên nhiên, dưới ánh sáng chập choạng thực lòng khó mà thấy được nước hồ trong như thế nào chỉ cảm thấy mát mẻ sảng khoái khi đi tới gần mà thôi.
Phương Thần mặc hơi ít áo, cô chỉ choàng thêm một chiếc áo dài đến đùi bên ngoài chiếc áo phông, khoanh tay trước ngực cùng Trịnh Linh Linh đứng nói hết chuyện này đên chuyện
Chủ đề trong các câu chuyện của phụ nữ quanh đi quẩn lại cũng chỉ là ăn uống, dạo phố, buôn chuyện, thêm vào đó là sự bức bối của việc ngồi trong lớp nghe giảng mấy ngày nay, vì thế gần như có sự giao ước ngầm, không ai nhắc gì đến chuyện công việc vào lúc này.
Trịnh Linh Linh không những rất hứng thú vói chuyện đi mua sắm và scandal của các minh tinh màn bạc, những lúc rảnh rỗi còn nghiên cứu cả về thuyết ma quỷ. Từ những truyền thuyết của phương Đông đến các chuyện kỳ lạ ở phương Tây, kể lể một hồi Trịnh Linh Linh mới nghĩ ra và hỏi Phương Thần: "Cậu có tin trên thế giới này có ma không?".
"Không tin." Phương Thần vừa nhúc nhích, định đổi tư thế. Đúng vào lúc cô vừa dứt lời thì trong lùm cây chênh chếch phía sau vang lên một tiếng hú.
Hai người giật thót mình, vội quay đầu lại nhìn.
Phương Thần tính mắt hơn nên nhìn thấy một bóng người thoáng qua, rồi thoắt một cái là biến mất, một phần có lẽ vì người ấy chạy rất nhanh, phần là vì bóng tối.
Trịnh Linh Linh sởn hết cả gai ốc, kéo vạt áo của Phương Thần nói: "Chúng ta đi về thôi".
"Ừ", Phương Thần quay đầu nhìn lại một lần nữa rồi mới quay người đi.
Thực ra thì cô cũng thấy hơi sợ, nhưng khi nhìn thây đó là một bóng người thì trấn tĩnh lại đôi chút.
Bởi đây không phải là lần đầu tiên. Tháng trước cô cũng đã phát hiện ra hình như thỉnh thoảng mình lại bị một người nào đó theo dõi. Lúc đầu cô còn nghi ngờ rằng mình quá nhạy cảm, nhưng cho đến cách đây hai tuần thì cô khẳng định đó là điều chắc chắn.
Hôm ấy cô làm thêm giờ ở tòa soạn như thường lệ, khoảng chín giờ tối cô nhận được điện thoại của A Thiên, nói rằng Hàn Duệ bảo cậu ta đến đón cô về.
Thực ra là không cần như vậy, vì từ tòa soạn về nhà cô có nhiều cách đi, có thể đi bằng xe buýt, tàu điện ngầm hoặc gọi taxi, cách nào cũng đều rất tiện.
Vì thế, khi ngồi lên xe rồi c hỏi A Thiên về lý do đón mình thì được trả lời rằng: "Đại ca nói, muộn rồi chị đi về như vậy không an toàn, bảo em đưa chị về tận nhà rồi mới được quay về".
Sao lại có thể mất an toàn được nhi? Trước đây cô vẫn thường xuyên làm thêm giờ cơ mà, thậm chí có lúc còn muộn hơn.
Nhưng kể từ hôm đó, A Thiên gần như trở thành lái xe riêng cho Phương Thần, ngày nào cũng đưa đi đón về, khiến cho mấy đồng nghiệp thấy thế cứ truy hỏi có phải chàng trai trẻ ấy là người yêu của cô không.
Phương Thần không biết giải quyết chuyện đó như thế nào, vì thật sự rất khó giải thích cho mọi người hiểu được, vì vậy lần nào cô cũng chỉ trả lời bằng mấy câu lấp lửng. Nhưng cách giải quyết ấy lại càng tệ hơn, vì mọi ngưòi cho rằng như thế có nghĩa là cô đã ngầm công nhận, thế nên chị phụ