Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.
cứ một câu "Chị Phương" hai câu "chị Phương" và rất vui khi được lái xe phục vụ cô.
Phương Thần hỏi với vẻ như vô tình: "Cậu theo Hàn Duệ từ bao giờ?".
A Thiên không do dự trả lời ngay: "Đã mấy năm rồi Em học không được, từ nhỏ đã chơi bời nghịch ngợm". Nói xong còn nhìn Phương Thần mỉm cười một cách ngượng ngập.
"Thế khi nào thì anh ấy về nước?", Phương Thần lại hỏi.
A Thiên như vỡ lẽ ra, đáp: "Đại ca đã nói với chị về chuyện anh ấy đã từng ở bên Mỹ à? Đại khái là ba, bốn năm gì đó, em cũng theo anh ấy trong khoảng thời gian ấy. Đầu tiên là em quen với anh Tạ, sau đó thì được anh ấy đưa đến chỗ anh Hàn làm việc Thời gian trôi qua cũng thật nhanh".
"Xem ra cậu cũng không biết gì về cuộc sống của anh ấy ở bên Mỹ nhỉ?"
"Chị Phương muốn biết chuyện gì?" A Thiên nghi ngờ quay sang nhìn Phương Thần, sau đó chắc thấy như thế có gì đó không đúng, ngẫm nghĩ một lá mới cười đáp: "Bình thường đại ca rất bận, nghe nói các vụ làm ăn bên Mỹ càng nhiều hơn, nên cứ cách mấy tháng anh ấy lại sang bên đó một lần. Hơn nữa, hễ bận là chẳng còn để ý gì đến chuyện làm việc gì khác".
Ý đồ giải thích đã rõ như vậy, bất giác Phương Thần mỉm cười: "Cậu nghĩ đi đâu vậy?", Phương Thần nghiêng đầu nhướng mày, "Cậu tưởng rằng tôi lo anh ấy có người con gái khác ở bên ngoài à?".
A Thiên ngượng ngùng, trong bụng nghĩ thầm, phụ nữ ai mà chẳng muốn dò hỏi những chuyện đó cơ chứ? Nếu không việc gì chị phải hỏi những câu như vậy?
Phương Thần nói: "Chẳng qua tôi vô duyên, thấy tò mò một chút thì hỏi như vậy thôi, cậu đừng có để bụng làm gì".
"Không đâu, không đâu." A Thiên lắc đầu quầy quậy. Chuyện hôm nay không khi nào cậu nói cho đại ca nghe, kẻo đại ca lại mắng mình là lắm mồm, như thế chẳng khác nào tự chuốc vạ vào thân sao? Những việc chọc vào tổ kiến lửa ây, cậu không bao giờ làm!
Buổi tối hôm ấy họ đi ăn món ăn Tứ Xuyên chính cống, cũng tại một phòng VIP kín đáo như thường lệ và chỉ có hai người, Hàn Duệ và Phương Thần.
Có lúc Phương Thần không nén được suy đoán, liệu có phải vì sự đặc biệt về thân phận và các mối quan hệ nhạy cảm mà dường như người đàn ông này không muốn có bất cứ sự tiếp xúc gần gũi nào với những người lạ không? Vì thế cho nên, dù đi tới đâu, một là lúc nào bên mình Hàn Duệ cũng có cả đám đông xung quanh để làm tăng thanh thế và cách ly mọi mối nguy hiểm; hai là chọn một nơi càng xa chỗ đông người càng tốt, ví dụ như lúc này chẳng hạn.
"Anh không cảm thấy ăn trong nhà hàng lớn càng đông thì càng vui sao?", lúc
chuẩn bị thanh toán tiền, Phương Thần cố tình hỏi.
Cô thừa nhận là mình có hơi ác ý, muốn nghe chuyện chính miệng Hàn Duệ nói ra rằng sợ chết, đúng là một chuyện hoang đường nhưng cô đã không nén được tò mò và dò như vậy.
Một lúc sau cô mới biết được rằng không biết từ lúc nào mép mình dính chút ớt bột, sau khi lau giúp cho cô, người đàn ông điển trai, lạnh lùng ấy cúi xuống rút tờ giấy ăn thong thả lau sạch bàn tay của mình.
Khi làm những động tác ấy, vẻ mặt của Hàn Duệ rất bình thản như không có chuyện gì, còn Phương Thần thì lại ngẩn người ra trong mấy giây. Hơi ấm từ bàn tay của Hàn Duệ, khi lướt nhẹ bên khóe môi khiên cô có một cảm giác rất lạ.
như để che giấu sự ngượng ngùng, cô quay mặt đi hắng giọng mấy tiếng, sau đó mới hỏi thẳng: "Anh cố ý cười tôi phải không? Tại sao đến bây giờ mới nhắc tôi bên mép dính đồ ?".
"Không phải vậy." Tuy phủ định như vậy, nhưng vẻ mặt của Hàn Duệ Lại khác hẳn, khóe môi và đuôi mắt đều tạo nên những đường cong cho thấy vẻ thích thú thực sự.
Thật ra Hàn Duệ rất ít khi cười như vậy, đó chỉ là những khi anh chợt thấy cô trở nên rất đáng yêu. Tuy không phải là thục nữ nhã nhặn, và cũng chính bởi đôi chút khác thường ấy đã khiến cho một người rất tự chủ lúc thường bỗng trở nên mềm yếu đi rất nhiều.
Hàn Duệ không nghĩ rằng sẽ nhìn thấy cô trong bộ dạng như vậy, cũng giống như việc anh không nghĩ rằng mình sẽ đưa tay ra lau giúp cho cô, hơn nữa động tác còn rất thoải mái, tự nhiên tới mức đáng kinh ngạc.
Thực ra, Hàn Duệ đã phát hiện ra rằng, mình ngày càng quen với sự có mặt của cô. Nhiều lúc, Hàn Duệ còn có cảm giác hình như anh và cô đã ở bên nhau từ rất lâu rồi, vì tính cách của hai người có nhiều điểm hợp nhau, thậm chí cứ như có sự thỏa thuận ngầm giữa họ.
Khi lái xe quay về, suốt dọc đường Phương Thần luôn cảm thấy không khí trong xe ngột ngạt khác thường. Người lái xe không nói gì, vì thế cô cũng không chịu mở miệng mà chỉ cúi đầu xuống mân mê chiếc di động. Đúng lúc ây thì nhận được điện thoại của Tổng biên tập gọi tới, nói rằng, có một lớp tập huấn về nghiệp vụ, đơn vị quyết định cử cô đi dự, địa điểm là tại một khách sạn ở ngoại ô cách trung tâm thành phố khá xa, thời gian tập huấn là năm ngày.
"Chiều ngày mai phải có mặt", Phương Thần nghĩ, xuất phát từ nguyên tắc tôn trọng tối thiểu cũng cần phải nói cho Hàn Duệ biết một tiếng.
Hàn Duệ nghe xong, đáp: "Nhớ phải cẩn thận đấy"- Phương Thần nhướng mày, tỏ rõ sự ngạc nhiên không