Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2412 lượt.
gọi Tô Đông dậy.
“Cậu cũng biết cách chăm sóc người khác đấy chứ”, Tô Đông nói bằng giọng mũi, rồi uể oải tựa vào đầu giường.
“Mình đâu cần những lời khen ấy.” Phương Thần lắc lắc ngón tay trỏ rồi hỏi: “Buổi chiều cậu đi đâu vậy?”
Tô Đông nhìn như dán mắt vào ti vi, đáp: “Đi loanh quanh chút thôi”.
“Một mình à?”
“Tất nhiên rồi.”
Mặc dù câu trả lời rất trôi chảy, nhưng rõ ràng đó là một lời nói dốì.
Chỉ có điều Phương Thần không có ý định vạch trần.
Kể từ khi Phương Thần quen Tô Đông vào năm mười mấy tuổi cho đến nay, sự hiểu biết về nhau giữa hai người có thể nói là rõ như lòng bàn tay. Kể từ sau khi dẫn theo một đoàn các cô gái xông pha khắp các tụ điểm ban đêm, Tô Đông nghiễm nhiên trở thành “sinh vật hoạt động ban đêm” tiêu chuẩn, còn ban ngày thì ngủ say đến sét đánh cũng không tỉnh dậy.
Ra khỏi cửa nhà vào lúc trời còn sáng, hầu như đó là việc chưa hề xảy ra đối với Tô Đông trong suốt mấy năm gần đây.
Nhìn thấy thần thái và sắc mặt của Tô Đông không được tốt, Phương Thần chỉ ngồi một lát rồi đứng lên đi, trước khi đi cô nói với Tô Đông: “Hai ngày nữa thì mình sẽ đi lên núi một chuyến”.
“Có việc gì vậy?”
“Đi săn.”
“Cùng với Hàn Duệ à?”
Tô Đông nói: “Bây giờ tin đồn ở bên ngoài rất dữ, họ nói là anh ta chiều chuộng cậu hết mức, thậm chí những khi đi cùng cậu đến cả thuộc hạ thân tín cũng không cho đi bên cạnh nữa”.
Phương Thần ngẫm nghĩ: Đúng là có mấy lần chỉ có hai người với nhau. Nhưng, thế thì sao?
Tô Đông ngừng một lát.
Thực ra cho đến nay, cô vẫn không tán thành việc Phương Thần quan hệ với Hàn Duệ... Nhưng biết rằng dù có khuyên cũng chẳng được, nên cuối cùng Tô Đông đành nói với vẻ nghiêm túc: “Môi trường mà Hàn Duệ gắn bó rất nguy hiểm, việc cậu ở bên cạnh anh ta hiện nay đang khiến người khác rất chú ý, vì thế cậu nên cẩn thận một chút. Hơn nữa, gần đây mình nghe nói anh ta đang gặp khó khăn, cậu hãy chăm sóc mình cẩn thận, nhất định đừng để liên lụy tới bản thân”.
“Mình biết rồi.” Phương Thần chỉ dừng lại cửa một giây, nói xong giơ tay vẫy rồi mở cửa bước đi.
________________________________
[1'> Cologne hay còn gọi là Eau de cologne chỉ có 2-4% tinh dầu (mùi hương lưu lại trong vòng 1-2 giờ), loại này là nước hoa dùng hàng ngày.
Thực ra, không phải là Phương Thần không nghĩ tới, nếu đến cô mà cũng có người khác bám theo, thì tình hình của Hàn Duệ càng nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Nhưng, tác phong làm việc của người đàn ông ấy là hành động kín đáo, gần như bí hiểm, bất cứ lúc nào nhìn thấy anh ta cũng đều cảm thấy mọi chuyện rất yên ổn. Ở bên cạnh anh ta, dường như mọi người luôn luôn vui vẻ ca hát, đèn mở rượu đỏ, còn những việc đang lặng lẽ đến hoặc những mối nguy hiểm tiềm ẩn thì đều được xua tan đi bằng vẻ mặt không biến sắc.
Nếu Tô Đông đã không kìm được phải nói ra những lời nhắc nhở ấy, chắc hẳn có việc lớn sắp xảy ra, nhưng đến lúc xuất phát vào cuối tuần, Phương Thần mới phát hiện ra rằng chỉ có cô và Hàn Duệ đi vào núi.
“Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân không đi à?”, cô hỏi
“Bọn họ đều có việc khác phải xử lý”, Hàn Duệ lái xe quay lại nhìn cô, “Sao vậy, không thích sự sắp xếp như thế à?”.
Diện tích ngôi nhà không lớn, bố trí theo tiêu chuẩn gồm hai phòng và một sảnh, nhìn qua thì nơi đây không có người ở thường xuyên, nhưng có lẽ vì biết họ sẽ tới nên đã được thu dọn rất sạch sẽ từ trước.
Đồ đạc bày biện trong ngôi nhà cũng rất đơn giản, ngoài một số đồ dùng cần thiết bằng gỗ, không hề có thêm bất cứ vật dư thừa nào.
Phương Thần đi hết một lượt từ trong ra ngoài, cuối cùng trở về phòng khách, hỏi người đàn ông lúc đó đang cúi đầu kiểm tra lại khẩu súng săn: “Không hiểu sao tôi cảm thấy anh có vẻ rất quen thuộc chỗ này?”. Vào một nơi núi sâu như thế này mà cũng không cần nhờ đến một thợ săn bản địa dẫn đường, hơn nữa sau khi vào trong nhà, anh đã chỉ ngay cho cô phòng ngủ ở bên cạnh bếp, lúc cô bước vào đó thì đã thấy ở đó để sẵn một đôi dép lê của phụ nữ.
“Đây là nhà của tôi.”
Hàn Duệ không ngẩng đầu lên nhưng vẫn cảm thấy vẻ ngạc nhiên của Phương Thần. Anh chợt thấy buồn cười, có lẽ anh đã quen với vẻ đáo để của cô ngày thường, bây giờ chẳng qua chỉ là đứng trước một ngôi nhà gỗ bình thường, thế mà không ngờ nó lại khiến cô dễ dàng bộc lộ về mình chân thật như vậy.
Từ lúc xuống xe cho đến bây giờ, nụ cười và giọng nói đầy vẻ thích thú của cô có lẽ còn nhiều hơn tất cả các lần trước đó cộng lại.
“Sao anh lại có ngôi nhà ở một như thế này?” Phương Thần thực sự không sao hình dung nổi, cô đưa mắt nhìn quah, không thể nào tìm ra được mối liên hệ giữa một nơi yên tĩnh vắng vẻ, một kiến trúc nguyên thủy mộc mạc cổ xưa như thế này với hoàn cảnh sống xung quanh người đàn ông này.
“Tôi đã nhờ người xây dựng nó hồi mới về nước, để thuận tiện cho mỗi lần đi săn.” Hàn Duệ đứng dậy, nhấc thử cây súng nặng trịch và đen bóng trong tay rồi đưa cho Phương Thần: “Cây này dành cho cô.”
Không ai biết được ngay từ hồi nhỏ Phương Thần đã mong ước